Tuyển người Edit và Beta

Cần tuyển người EditBeta cho bộ:

  1. Tổng tài " nghiện " hôn vợ nhỏ xinh

Liên hệ trong bất kì bài viết nào của ta hoặc gmail : nh0c.sne@gmail.com để được hướng dẫn chi tiết.

Mong ai có nhu cầu mau pm ta ^^ Xin cảm ơn

P.s : Ta sẽ tạm drop bộ này cho đến khi tìm được edit và beta . Chân thành xin lỗi mọi người.

[Công chúa] Chương 9

Chương 9 : Anh và em đều là những kẻ ngốc

Edit : Lam Đình

Sự trầm mặc của nữ chính làm cho không khí chung quanh trở nên quỷ dị , mọi người đều cảm thấy không được tự nhiên.

” Ha hả , chúng ta còn chưa điều tra xem buổi tiệc hôm nay là do ai chủ trì đó nha .”

Các bạn học nữ muốn phá vỡ bầu không khí xấu hổ này , liền vớ bừa một vấn đề nhảm nhí mà hỏi.

” Để tôi đoán nhaaaa. Chắc là Hạ Tử Hãn rồi.”

Một bạn học có lòng hảo tâm tiếp lời.

” Có thể là Duẫn Mục Ngôn nữa mà.”

Lại thêm một kẻ ngốc  lên tiếng góp chuyện.

” Đúng vậy , đúng vậy , nghe Chu Vũ Manh nói Mục Ngôn lần này sẽ đầu tư cho bộ phim mới của cô ấy , có tiền như vậy , đương nhiên sẽ không bỏ bê bạn học cũ !”

 

Một người cố ý gõ xào trúc [1] ngắt lời.

[1] Gõ xào trúc : Đây là một điển tích

Cuối đời Thanh , nghề buôn thuốc phiện vô cùng phát triển , những người buôn lậu vì tránh né trạm kiểm soát nên vắt óc tìm kế giấu số thuốc phiện.Dân buôn thuốc phiện bằng đường thủy liền giấu ” hàng ” vào cây sào trúc , ngang nhiên vận chuyển thuốc phiện đi bất kỳ đâu bằng đường thủy. Một ngày nọ , con thuyền buôn chạy đến Chiết Giang , bến Thiệu Hưng , quan chống buôn lậu dẫn người lên thuyền kiểm tra , tra từng ngóc ngách trên thuyền cũng không phát hiện thấy số thuốc . Lúc này có một vị lão sư biết mánh , không chút để ý đi thẳng lên thuyền , tiện tay đập đập sào trúc , khói bụi từ bên trong bay ra , người khác không có phản ứng gì nhưng chủ thuyền sắc mặt đại biến , biết sư gia nhìn thấu bí mật của mình liền cuống quyết mời vị sư gia đến sau khoang thuyền , lấy một túi bạc lớn lặng lẽ dúi vào tay sư gia , năn nỉ ông ấy chiếu cố , đừng gõ sào trúc nữa . Sư gia được bạc nên im lặng , để thuyền buôn rời đi . Từ đó về sau , ” Xao trúc giang ” ( lừa đảo ) liền thành đại danh từ ý chỉ việc tống tiền , tiếp tục được lưu truyền và sử dụng.

” Xao trúc giang ” còn có một cách nói ở vùng núi Tứ Xuyên , kẻ có tiền khi lên núi thắp hương thường ngồi hoạt can làm bằng trúc , hoạt can có 2 người khiêng . Đến giữa sườn núi , người khiêng hoạt can liền trở mặt , đòi tăng tiền công , nếu không sẽ không khiêng cho đi nữa , người ngồi hoạt can đành phải trả thêm tiền.

[Theo baidu]

Còn đây là hoạt can nhé :3

110702093621a97b1905ad3aa1

Còn 1 cách nói nữa , mà ta làm biếng edit quá haha : ))

 

” Đúng vậy , đúng vậy .”

Kẻ phụ họa ngày một nhiều thêm.

Sự chú ý nhanh chóng dời đi , không khí ngượng ngập ban nãy tiêu tan được đôi chút.

Duẫn Mục Ngôn trầm mặc ít lời lúc này cư nhiên lại nở nụ cưởi ảm đạm , đáp lời mọi người :” Lần này , hẳn là Hạ Tử Hãn chủ trì rồi. Lần sau , tôi sẽ mời khách. Hơn ba , bốn tháng sau , chờ khi tình hình bộ phim truyền hình mới được ổn thỏa , tôi sẽ quay về Hàn Quốc , lúc đó , mời mọi người đến suối nước nóng ‘ Thiên đường trần gian ‘ chơi một ngày hai đêm .”

Dứt lời , tất cả bạn học đều trở nên vô cùng hưng phấn , ‘ thiên đường trần gian ‘ ư , đó là ‘ ôn nhu hương ‘ [2] của những kẻ lắm tiền , nếu ở đó 2 ngày một đêm , chi phí của mỗi người ít nhất phải trên 5000 nguyên[3] đó nha.

[2] Ôn nhu hương : có rất nhiều hàm ý khác nhau . Theo nghĩa gốc có nghĩa : hương là nơi , chốn . ôn nhu là chỉ nơi mềm mại nhất của người phụ nữ . Còn có khi là cách nói chỉ nơi lầu xanh .

[3] 1 nguyên = 3 431.76596 việt nam đồng

1 nguyên = 10 giác = 100 phân.

” Oa , ‘ thiên đường trần gian ‘ , không phải nghe nói nơi đó chỉ tiếp đãi hội viên thôi sao , toàn bộ hội viên cũng toàn là những tên tai to mặt lớn , chúng ta nhiều người như vậy , làm sao có thể vào được nơi đó !”

” Đúng vậy , đúng vậy .” Mọi người lập tức phiền não.

‘ Thiên đường trần gian ‘ vì để duy trì đẳng cấp nên chỉ chiêu đãi hội viên , mỗi hội viên cùng lắm cũng chỉ được dẫn theo 4 người  , đi nơi nào tìm nhiều hội viên như vậy để đưa bọn họ vào đó đây.

Duẫn Mục Ngôn cười nhạt , không nói gì.

Chu Vũ Manh liếc mắt nhìn hắn một cái , thấy dường như hắn không định giải thích nghi hoặc trong lòng mọi người thì liền cười nói :” Ông chủ ở đây , mọi người còn sợ không vào được sao chứ.”

 

Nếu đúng như Chu Vũ Manh nói , vậy người ba ngày trước mua lại ‘ thiên đường trần gian ‘ không phải là Duẫn Mục Ngôn sao .

Nhất thời  tiếng ” ồ ” đồng loại vang lên.

Xem ra Duẫn Mục Ngôn không phải chỉ là kẻ có tiền bình thường thôi đâu , cư nhiên lại là ông chủ của ‘ thiên đường trần gian’

Sau đó có rất nhiều bạn học nam bắt đầu tranh thủ tăng cảm tình với Duẫn Mục Ngôn , còn có rất nhiều bạn học nữ đua nhau thi triển mị lực , phát tín hiệu xanh ngập phòng, tình hình bây giờ rất ư là náo nhiệt . Duy chỉ Duẫn Mục Ngôn vẫn vác bộ mặt người ngoài cuộc ra tiếp đón các bạn học đầy nhiệt tình .

Lúc này hắn giống như kim cương sáng chói.

Còn cô…

Cố Mặc Mặc nhìn bộ quần áo đơn giản , tầm thường của mình , tự ti quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Hạ Tử Hãn sớm cũng bị một đám bạn học nam vây xung quanh lôi đi nơi nào đó.

Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Trác Nhiên kéo cô cùng Tiểu Mễ đến một góc.

” Tiểu Mễ , đầu óc cậu bị sâu mọt ăn rồi hả . Dám nói ra chuyện đó !”

Trác Nhiên cảm thấy mình bị hành động của Tiểu Mễ làm cho giận điên rồi , chiếu theo lô-gích của cô, thời cơ tốt như vậy, hẳn Mặc Mặc sẽ dũng cảm nhảy ra , nói rõ ràng với Hạ Tử Hãn , sau đó quay sang bày tỏ tình cảm trong lòng với Duẫn Mục Ngôn mới đúng .

” Tớ đã nói gì sai nào , Mặc Mặc đợi hắn 7 năm rồi , hắn dựa vào đâu dám chỉ trích Mặc Mặc năm đó bạc tình !”

Trác Nhiên nhất thời câm lặng , không biết phải nói gì , như thế nào có một đứa ngu si đến như vậy ! Ngay cả bạn thân yêu ai cũng không rõ .

” Mặc Mặc , cậu nói đi . Tuy rằng , nhiều năm rồi chúng tớ chưa bao giờ hỏi cậu , nhưng mong cậu hôm nay hãy nói rõ cho cái con quỹ này nghe , người cậu thích là ai , người cậu chờ đợi là ai .”

Mặc Mặc không trả lời trực tiếp , chỉ sâu kín nói :” Có thể giúp gì sao ? Như thế này đi , sau khi tan tiệc , các cậu có thể nghĩ cách xem làm sao để Mục Ngôn đưa tớ về được không ?”

Tiểu Mễ ngu ngốc thế nào nghe xong cũng hiểu , líu lưỡi hỏi :” Mặc Mặc , cậu …. sẽ không … cậu … thích Mục Ngôn ?”

Mặc Mặc khẽ gật đầu :” Tan tiệc , tớ sẽ thổ lộ với hắn , hy vọng các cậu giúp tớ .”

Bảy năm trước đã bỏ lỡ hắn , bảy năm sau , cô không muốn sẽ lặp lại sự sai lầm đó nữa . Cho dù , bị cự tuyệt cô cũng muốn thử một lần.

Trác Nhiên cười mừng rỡ :” Mặc Mặc , cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi .”

Cô gật đầu cười kiên định , cô phải học cách dũng cảm , để có thể tìm được tình yêu thực sự cho bản than mình ! Chỉ còn Tiểu Mễ giậm chân :” Cậu sao không nói sớm a !”

” Dốt , là do cậu không có năng lực suy nghĩ , cậu cho là , khi đó chúng ta vì sao có thể nghe được mẹ của Tử Hãn nói vậy , là bởi vì chúng ta đến thăm bệnh , ý trung nhân của Mặc Mặc tiểu thư đây rời đi cho nên Mặc Mặc chúng ta mới ngã bệnh không dậy nổi !”

” Àaaaaa !”

Vì sao không ai nói cho cô biết vậy , hại cô cứ tưởng vừa rồi mình chính là anh hùng , giải tỏa sự hiểu lầm của đôi nam nữ chính.

” Mục Ngôn kia không phải đã hiểu lầm rồi chứ … vừa rồi tớ lớn tiếng như vậy mà…”

Giờ phút này , cảm giác tội lỗi dâng trào , tiếng nói cũng bắt đầu nhỏ như tiếng muỗi kêu.

” Nếu , hắn chấp nhận lời thổ lộ của tớ , ban nãy những lời cậu nói , sẽ không ảnh hưởng gì , vạn nhất hắn có từ chối , lời nói của cậu cũng chẳng tác động gì.”

Mặc Mặc dịu dàng an ủi Tiểu Mễ.

” Kia… xong rồi … cho dù không ảnh hưởng Duẫn Mục Ngôn …. tên Hạ Tử Hãn đó nhất định sẽ hiểu lầm.”

Tiểu Mễ buồn bực giậm chân.

” Không , từ đầu đến cuối , Hạ Tử Hãn đều biết , lá thư kia ,không phải là mấu chốt.”

Mặc Mặc ảm đạm nói.

Bảy năm trước…

Mục Ngôn đi , mang luôn cả tâm của cô đi theo.

Cô đứng ngoài cưả sân bay , một ngày một đêm.

Cả người như một cái xác không hồn.

Đứng trong gió , đứng trong mưa , ngược lại có thể rửa sạch nỗi đau đớn của cô.

Cô cứ như vậy , đứng chết lặng , mặc cho những tốp người xa lạ nhìn cô với ánh mắt quái dị , mặc kệ một số người có lòng kiên nhẫn đến khuyên can cô.

Dường như , cô bị một thế giới khác ngăn cách . Không hề nghe được bất kì một thanh âm nào.

Cô chỉ nghe thấy tiếng nói của Mục Ngôn không ngừng lặp lại bên tai.

” Mặc Mặc , em thích tôi sao ?”

” Mặc Mặc , anh không bao giờ … buông em ra .”

” Từ nay về sau , chúng ta là người xa lạ , đoạn tuyệt mối nhân duyên này.”

” Duẫn Mục Ngôn này thề rằng, không bao giờ vì Cố Mặc Mặc em mà đau lòng nữa !’’

Cuối cùng , lúc cha tìm được cô , cô gần như đã không còn một chút ý thức.

Bệnh tình của cô kéo dài , giống như một con búp bê gỗ vô hồn bị hỏng.

Cho đến một ngày , có một vị phu nhân cao quý đến tìm cô , nói rằng con trai bà vì cô nên không chịu đến Vienna ,tuyệt thực , quậy phá , chiêu trò gì cũng lôi ra dùng , bà bất đắc dĩ phải giam lỏng hắn.

Lúc này cô mới phát hiện , thì ra , mình đã rất lâu rồi không gặp Tử Hãn , lâu đến mức dường như cô đã quên mất sự tồn tại của hắn.

Vì thế , cô làm theo lời yêu cầu của vị phu nhân ấy , viết một phong thư chia tay gửi cho Tử Hãn.

Nói là viết , thật ra chỉ là sao chép lại mẫu có sẵn.

Tình cảm đã cạn, muốn viết cũng không nghĩ ra được gì.

….

 

Sau đó , có một ngày , Tử Hãn đến tìm cô với dáng vẻ vô cùng kích động , nói rằng hắn tuyệt đối sẽ tin tưởng cô , tin những gì hắn thấy chỉ là do mẹ hắn một tay sắp xếp.

Hắn kích động đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Nhưng cô , cư nhiên không hề nhớ nội dung thư mình viết cho hắn

Không còn Duẫn Mục Ngôn , cô dường như cách ly với thế giới bên ngoài.

Sau đó , cô nghi hoặc hỏi hắn , cô đã viết những gì trong thư.

Hắn giống như ngọn lửa đang bừng bừng cháy đột nhiên bị hắt một chậu nước lạnh.

Rõ ràng đó là nét chữ của cô.

Vẻ mặt của hắn từ đỡ đẫn chuyển sang đau lòng.

Hắn làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu của bọn họ , còn cô , thậm chí đã sớm quên mất sự tồn tại của hắn , hắn giật mình hiểu được , vì cái gì bệnh tình của cô kéo dài đến nay , vì cái gì cô giống như người vô hồn , đánh mất thế giới của mình , hiểu được bên cạnh cô đã thiếu vắng bóng ai.

Cô cư nhiên xem nhẹ hắn đến vậy.

Ngay cả tổn thương cũng quên mất.

Ngay cả chia tay cũng đã quên lý do.

Hắn cười thực thê lương , giống như nụ cười của cô ngày Mục Ngôn bỏ đi.

” Cố Mặc Mặc , nếu đã không yêu , vì sao còn đến trêu chọc tớ !”

Hắn chỉ để lại một câu.

Phẫn hận xoay người rời đi.

Hắn thề , hắn sẽ không bao giờ …. dễ dàng trao trọn trái tim lẫn sự nhiệt tình của chính mình cho ai nữa.

Đôi mắt thanh thuần sạch sẽ từ đó về sau sẽ bị một bóng ma che lấp.

Đó là , bóng ma của tình yêu.

Còn , Cố Mặc Mặc 17 tuổi , bởi vì phút say nắng nhất thời của chính mình , trở thành kẻ lừa đảo tình cảm.

 ” Cố Mặc Mặc , Cố Mặc Mặc !”

” Cố Mặc Mặc ”

” Cố Mặc Mặc “

Rất nhiều người thi nhau gọi cô.

Cô từ trong mảnh quá khứ bừng tỉnh.

” Mọi người kêu cậu hát kìa” Tiểu Mễ đẩy cô.

” Tớ không biết hát ” Mặc Mặc nhanh chóng từ chối.

” Cái gì mà không biết , chúng ta không phải là ngày đầu quen biết nhau , cậu luôn rất ham vui cơ mà.”

Một bạn học nam lớn tiếng phản bác cô.

” Cố Mặc Mặc.”

” Cố Mặc Mặc.”

Tiếng vỗ tay cổ vũ ngày càng lớn.

Đèn trên sân khấu đã sớm tắt , chỉ để lại một ngọn đèn tạo thành vòng tròn rọi thẳng lên vị trí trung tâm.

Tiếng hò hét lớn dần.

MC đứng trên sân khấu duy trì động tác mời.

Mặc Mặc bị Tiểu Mễ kiên trì đẩy lên sân khấu.

Tiểu Mễ tiên phong nhận lấy microphone.

” Mọi người đều biết , Mặc Mặc tiểu thư của chúng ta hát rất tuyệt , nhưng mọi người có thể không biết , Mặc Mặc còn nói tiếng Hàn rất tốt đó nha , cô ấy vốn có thể xem phim Hàn Quốc mà không cần nhìn phụ đề , nghe nói là thành quả của mấy năm khổ luyện gần đầy . Chúng tôi vẫn vô cùng kinh ngạc , cậu ấy là vì ai mà vất vả , vì ai mà ưu sầu như vậy .”

Dứt lời ,Tiểu Mễ còn cố ý liếc nhìn sang Duẫn Mục Ngôn.

Mặc Mặc xấu hổ , quả thực muốn tìm cái lỗ chui xuống cho rồi.

” Như vậy , xin hỏi mọi người có muốn nghe một ca khúc bằng tiếng Hàn không , hay vẫn thích nghe  một ca khúc tiếng Trung Quốc hơn ạ ?”

”Ca khúc Hàn Quốc .”

Khán giả gần như đồng thanh .

Trác Nhiên giơ ngón cái hướng về Tiểu Mễ.

Chỉ có Hạ Tử Hãn mang biểu tình giễu cợt uống một ngụm Whiskey , đôi mắt vô cùng âm trầm.

Còn Duẫn Mục Ngôn vẫn lạnh lùng như cũ , sắc mặt không chút thay đổi.

Được sự đồng ý và ủng hộ của Trác Nhiên , Tiểu Mễ càng vững chí , không cho Mặc Mặc cơ hội kháng nghị.

” Tất cả mọi người đều muốn nghe ca khúc tiếng Hàn , như vậy , mời Mặc Mặc tiểu thư hãy thanh xướng[4] ost của bộ phim ‘’ Hoàng Cung ‘’ , chính là ca khúc ‘Anh và em đều là những kẻ ngốc ‘ ”

[4] Thanh xướng là một loại âm nhạc truyền thống , hát riêng một chủ đề , một người thanh xướng , một người gõ trống . Người thanh xướng phải đứng, theo ca từ của bài hát , dùng động tác tứ chi biểu diễn lại câu chuyện trong bài ; tay trống ngồi đánh những tiết tấu dài ngắn khác nhau , làm cho người thanh xướng tăng thêm phần hưng trí.

Mẹ nó , nói ngắn gọn thì thanh xướng chính là hát biểu diễn một số đoạn kịch mà không cần phải hóa trang . Đây là dạng văn hóa nghệ thuật truyền thống của Hàn Quốc

 

Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ.

Mặc Mặc khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt.

Thanh xướng , tiếng Hàn , hát một ca khúc tiếng Hàn dành cho một người Hàn Quốc.

” Mặc Mặc , tớ cho cậu cơ hội luyện tập thổ lộ trước.” Tiểu Mễ nghịch ngợm nói nhỏ bên tai cô.

Cô khẩn trương nhìn bốn phía chung quanh , cuối cùng tầm nhìn của cô dừng lại ở ánh mắt thâm sâu của Duẫn Mục Ngôn.

Kì lạ thay , những tiếng ồn ào xung quanh dường như đều tách biệt khỏi bọn họ.

Trong mắt của cô chỉ còn hình ảnh của hắn…

Cô cầm lấy microphone , nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy như biển cả đó.

Tiếng hát du dương ngân vang , vây quanh tâm hồn mỗi người , nhưng cô hy vọng tiếng ca của cô chỉ vây quanh mình hắn.

 

      

       namabuayosojo, negaapobuasojo

 

       Em thật ngốc ,  em chính là một kẻ ngốc

 

       poehedonejojoandjotolikisnunajo

 

       Bây giờ có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi , chúng ta không thể quay lại như trước kia.

 

       kudiepusofsoyo,nadoaguisoyo

 

       Em biết , về sau chúng ta sẽ không còn gặp lại.

 

       nagechomanjimodensoyo,chomanmienheyo

 

       Đều là lỗi của em , em thực sự xin lỗi.

 

       kudenneguajimudejonomuolisogojo

 

       Lúc ấy không thể nói ra tất cả , em thật là một kẻ ngốc

 

       iziwasolilokeetefumiu, nayosabilayo

 

       Đến nay em mới vô cùng hối hận , xin anh hãy thứ tha cho em.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Anh và em đều là những kẻ ngốc.

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       kolojimalayo,taxisegagebayo

 

       Đừng thế nữa mà , xin anh hãy nghĩ.

 

       wuliodekeyogigajihimdewanude

 

       Nghĩ về chúng ta đã cùng nhau đi đến đây , chặn đường đó thực không dễ dàng gì.

 

       taxisogagebayo, huehansgoeyo

 

       Xin anh hãy ngẫm lại một chút , nếu không về sau sẽ hối hận.

 

       neganchomanjomudansoyo, chomanmieanyo

 

       Em biết là em sai , em thực sự xin lỗi.

 

       kudennegiajimodejo, nomuolisogojo

 

       Lúc ấy không thể nói ra , em đúng là một kẻ ngốc.

 

       hijiwafolilokeetekumiunayosabiloyo

 

       Giờ đây em mới hối hận , xin anh hãy thứ tha.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       kudeebuxidelasoga,tolosalaswoboosoyo

 

       mojijialado,sulumaxiudo

 

       numumanilojo

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       izikoyisamangajijimayo

 

[ Sne : Đi chơi phia dìa nổi cơn điên ngồi edit truyện đến tận 2 giờ sáng , mắt mở không lên rồiiiii , đi ngẩu thôi , chúc mọi người xem truyện vui vẻ ~^o^~]

Mời mọi người nghe ca khúc ” Anh và em đều là kẻ ngu ” 


[Công chúa]Chương 8

Chương 8 : Đã không yêu , vì sao còn đến ‘ trêu chọc’ anh?

Edit : Lam Đình

Đã vài ngày không gặp hắn , từ khi xảy ra sự việc xấu hổ ở Hương Tạ Lệ Xá thì hắn cũng không còn xuất hiện nữa.

Ngược lại , thư ký của hắn có đến để giao kịch bản.

Kịch bản là một câu chuyện buồn , được viết dựa trên cuốn tiểu thuyết của Châu Á , có tên là ” Biệt ly”.

Viết về một cô gái mơ mộng , thích sự lãng mạn , nhưng lại yêu phải một chàng trai sống thực tế . Chàng trai vì tương lai của cả hai nên điên cuồng gây dựng sự nghiệp , cho dù mệt mỏi cỡ nào cũng chuẩn bị thật chu toàn cho cuộc sống của cô gái , nhưng lại vô tình xem nhẹ điều mà người yêu mình cần nhất , chính là bầu bạn và sự lãng mạn .

Kết quả , hai người chia tay trong lặng lẽ.

Nhưng về sau cả hai lại bắt đầu tưởng niệm về người xưa.

 

Kịch bản rất hay , nữ chính từ một cô gái 18 tuổi ngây thơ đến khi thành người phụ nữ 28 tuổi thành thục , yếu tố độc thoại nội tâm kết hợp với tình cảm tinh tế khiến cho người xem phải rơi lệ.

Mặc Mặc chăm chú xem kịch bản , sầu não mãi trong lòng không nguôi.

Sau khi chia tay , cảm giác nhớ đối phương đến tận xương tủy đó , cô hiểu..

Ngày Duẫn Mục Ngôn rời đi , cô đuổi theo đến tận sân bay dõi theo bóng hắn ngày một khuất xa , cô không thể gọi to tên hắn , không thể gõ mạnh lên tấm kính dầy ngăn cách bọn họ . Cho dù nước mắt làm nhòe cả cảnh vật , cho dù giọng nói khản đặc gần như muốn tắt tiếng.

Hắn vẫn không hề quay đầu lại . Nếu ngày đó hắn đi mang theo một chút lưu luyến hẳn sẽ phát hiện , ở chỗ check-in , có một cô gái khóc đến thương tâm , khóc đến ruột gan muốn đứt thành từng khúc , sẽ phát hiện từng có một người toàn tâm toàn lực khóc vì hắn.

” Đừng đi , Ngôn , đừng rời xa em…”

….

Hắn vĩnh viễn sẽ không biết , bắt đầu từ ngày bọn họ chia tay , mỗi giờ mỗi khắc , cô đều sống trong ân hận.

Nhưng , thời gian thật sự có thể thay đổi hết thảy .Rõ ràng từng quen thuộc đối phương đến như vậy , ấy mà giờ đây cảm giác còn xa lạ hơn cả những con người không quen biết.

Thậm chí cô còn không có dũng khí đối mặt với sự lạnh lùng của hắn.

….

” A lô , Mặc Mặc hả .” Tiếng nói trong trẻo của Tiểu Mễ vang lên làm tâm tình cô dễ chịu đôi chút . ” Tin khẩn nè . Chủ nhật này họp lớp.”

” Gần đây sức khỏe cha tớ không được tốt cho lắm , tớ phải ở nhà chăm sóc ông ấy , không đi đâu.”

” Không được !” Đầu dây truyền đến tiếng hét của Tiểu Mễ ,” Lần này không biết đám nam sinh thối kia mắc chứng thần kinh gì , nhất định bắt toàn thể bạn học nữ đều phải có mặt , còn đảm bảo sẽ không để mấy bạn nữ phải chi một đồng nào mà vẫn có thể ăn uống thả ga , điều kiện duy nhất chỉ là phải có mặt đầy đủ .”

Mặc Mặc nhíu mày :” Thật kì lạ , không phải mấy lần trước mọi người đều AA[1] sao .”

[1] AA : viết tắt của Algebraic Average , có nghĩa là trung bình cộng , trong câu này là mọi người ăn uống xong lấy tổng tiền chia đều cho số người có mặt rồi mỗi người góp vô trả.

” Đúng vậy , ‘ mỡ treo miệng mèo ‘ mà không tham thì đúng là đứa ngu a , để ý nhiều thế làm gì ,có người bao ăn bao uống như vậy thật tốt .’’

Mặc Mặc cười cười , Tiểu Mễ vẫn luôn vô tư như vậy :” Tớ không đi , không có hứng.”

” Không được ! Mấy thằng đó nói rồi , thiếu một người cũng không được , chỉ cần thiếu một người liền hủy bỏ lời hứa . Cậu không đi ,sẽ bị tất cả nữ sinh nguyền rủa . Vì cậu mà giấc mộng họp lớp miễn phí đều tan biến . Mỗi người nói một lời cũng có thể dìm chết cậu.”

 

Bị chụp một cái mũ thật lớn , nếu không đi , giống như lời nói của Tiểu Mễ thì tội danh của cô vô cùng nghiêm trọng !

” Được rồi , được rồi , không thể chịu nổi cậu , tớ đi là được.”

” Ừm , như vậy mới ngoan , nhớ thông báo cho Chu Vũ Manh nha.:

” Ừ.”

Mặc Mặc nói lại cho Chu Vũ Manh.

Bàn tay đang dậm phấn của Chu Vũ Mạnh hơi khựng lại một chút , cô ta lẩm bẩm:” Xem ra , có người chuẩn bị kỹ càng như vậy cũng chỉ mong nối lại được đoạn duyên lúc trước .”

….

Lần đầu tiên buổi họp lớp lại long trọng đến vậy.

Không biết là bạn học vô danh nào đã thuê một hội trường thật lớn ở khách sạn 5 sao , khung cảnh đa màu đa sắc , những chùm bong bóng hồng hồng , tím tím treo khắp nơi hệt như một biển hoa , hội trường được trang trí vô cùng lãng mạn , vô cùng ấm áp.

Hình thức tiệc Buffet, chính giữa còn có một sân khấu cực lớn.

Vừa bước vào , Mặc Mặc , Tiểu Mễ và Trác Nhiên đều bị dọa bởi cảnh tượng này.

” Có phải vào nhầm chỗ rồi không ?”

” Bảng tên trước phòng ghi vậy mà , chắc chắn là đúng nơi rồi .”

” Không giống tiệc họp lớp chút nào , hay là có đứa nào định đính hôn hay kết hôn gì gì đó muốn chúng ta tham gia .”

” Đám khỉ đột kia có dịp được chủ trì sao lại bỏ qua cơ hội ném bom chúng ta .”

[Sne : Thật ra câu này ta không rõ tí xíu , nên hơi chém tí tí : )) ]

” Kỳ quái….”

Rõ ràng , cả ba người các cô đều ăn mặc rất xuềnh xoàng , nhưng còn những người khác , dường như đã dự kiến được chuyện này , ai ai cũng vận đồ thật sang trọng.

Chuyện càng kì lạ hơn là tất cả nam sinh có mặt ở đây đều luôn miệng nói mình cũng được tham gia miễn phí , mọi người bàn tán một hồi , tổng kết lại rằng chính là có người cố ý sắp đặt , mà danh tính người này được mọi người miêu tả rất sinh động.

Lúc này , Hạ Tử Hãn từ xa tao nhã đi đến rồi dừng lại trước mặt Mặc Mặc , hắn mang theo vẻ tươi cười giống như vừa bắt được một con mồi béo bở. Đáp án được tiết lộ.

” Nhanh như vậy đã gặp lại.” Hắn cười thực mê người.

Mặc Mặc chỉ có thể xấu hổ cười cười đáp lại , những người ngoài cuộc liền hiểu được vấn đề.

” Một người luôn không đến tham gia tiệc họp lớp , lần này tham gia liền tổ chức long trọng như vậy , có mục đích à nha.”

” Ha ha , dáng vẻ bây giờ của Tử Hãn thực mê người , rất có khí chất .”

” Ha hả , chẳng trách lại khăng khăng bắt toàn thể nữ sinh phải đến , thì ra là có dụng ý .”

” Xem ra , có người muốn phát động tiến công rồi !”

Hóa ra , tất cả mọi người đều đến làm nền.

Lúc mọi người đang vui cười hào hứng .

Phía ngoài vang lên tiếng mở cửa.

” Là Chu Vũ Manh nha .” Chung quanh vang lên tiếng kinh hô.

” Ha ha , đại minh tinh Chu Vũ Manh cũng đến đây .” Một bạn học nam cười ha hả nói.

” Hôm nay thật tốt , hoàng tử dương cầm , đại minh tinh Chu Vũ Manh đều có mặt , không có buổi họp lớp nào ý nghĩa hơn hôm nay.” Một bạn học nữ vui vẻ nói.

Chu Vũ Manh vừa đến liền kinh diễm bốn phương , hôm nay cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu đen , tóc vấn cao càng làm tôn thêm vẻ cao quý . Nhưng điều khiến người ta kinh ngạc chính là bên cạnh cô ta còn có một chàng trai tuấn nhã lạnh lùng.

Mọi ánh mắt đều bị hấp dẫn bởi bọn họ.

” Trời ạ ! Là Duẫn Mục Ngôn !”

” Oaa , hắn so với hồi học trung học còn manly hơn . Muốn ngất quá đi thôi !”

” Hắn bây giờ so với vương tử còn vương tử hơn . Trời ơi !”

Có thể gặp lại hắn, Mặc Mặc vô cùng kích động , nhưng sau khi thấy bọn họ khoác tay nhau , vẻ tươi cười trên mặt cô liền biến mất.

Có cần phải vậy không chứ? Mỗi lần gặp , họ đều như Mạnh không rời Tiều [2].

[2] Mạnh không rời Tiều hoặc Tiều không rời Mạnh. Tiều , Mạnh chính là Dương Lục Lang ( Dương Duyên Chiêu ) cấp dưới của Đại tướng Tiêu Tán và Mạnh Lương , hai người kết nghĩa huynh đệ, thường như hình với bóng . Người ta sử dụng câu này với ý nghĩa mô tả quan hệ vô cùng thân thiết, tình cảm sâu đậm.

Hạ Tử Hãn bất động thanh sắc quan sát cô , cười meo meo[3] đem một ly cốc – tai dúi vào tay cô.

[3]cười meo meo :3

” Mấy năm nay em khỏe không ?”

” Ừm , cũng tốt lắm .” Cô thu lại ánh mắt.

Những bạn học khác đều vây xung quanh Chu Vũ Manh và Duẫn Mục Ngôn , ríu ra ríu rít cười nói , khung cảnh thực náo nhiệt . Ngược lại , Duẫn Mục Ngôn vẫn giữ khư khư bộ mặt lạnh lùng , không hé răng nửa lời , nhưng cũng không ảnh hướng mấy đến bầu không khí.

” Có nhớ đến anh không ?”

Hắn hỏi thẳng thừng như vậy làm cho cô giật mình thất thần một lúc.

” Anh rất nhớ em .” Không đợi cô trả lời , hắn đã cười nói.

” Ngày đó vì sao lại đi vội như vậy ? Anh nghĩ chúng ta ít nhất còn có thể ngồi xuống nói chuyện một chút.”

Hắn lơ đãng hỏi , nhưng ánh mắt lại nóng rực.

” Xin lỗi… ngày đó , có bạn anh ở đó…. em nghĩ không tiện cho lắm.”

 

Cô trả lời có chút bất đắc dĩ.

” Hôm nay cũng đông người , nói chuyện không được tiện lắm , sau khi tan tiệc , anh đưa em về , chúng ta tâm sự một chút .”

Khẩu khí của hắn như không để cho cô từ chối , nhưng , cô phải từ chối thôi.

” Không được , hôm nay em có chút chuyện.”

Đôi mắt nóng rực của hắn từ từ chuyển sang lạnh lẽo.

” Chuyện gì so với chuyện “ liên lạc” của chúng ta quan trọng hơn.”

” Em thật sự có việc , lần tới có cơ hội nhất định sẽ cùng anh tâm sự.”

Cô cố gắng duy trì nụ cười trên môi.

Nhưng nụ cười đó của cô lại càng làm cho Tử Hãn tức giận hơn.

” Đủ rồi , Cố Mặc Mặc , em còn muốn tránh anh bao lâu nữa . Bảy năm trước , em chỉ để lại một bức thư , nói đi là đi , em còn nợ anh lời giải thích , bây giờ mau nói rõ mọi việc đi !”

Ngữ khí của hắn mang theo sự phẫn nộ khó áp chế . Thanh âm hơi lớn , khiến cho những người khác bắt đầu chú ý.

 

” Đối…. không thể…. em nghĩ , lúc ấy em đã giải thích rất rõ ràng , là em không xứng với anh…”

Một người ngay cả tâm của mình cũng để lạc mất , như thế nào còn xứng với ai khác nữa .

” Anh nhớ rõ lúc đó đã nói qua , không thể cùng nhau đi đến cuối con đường , lúc trước sao lại đến trêu – chọc anh !”

Hắn phẫn hận gằng từng tiếng.

Gợn sóng bên này liền thành công hấp dẫn sự chú ý của tất cả bạn học , đám người vây quanh Chu Vũ Manh và Duẫn Mục Ngôn bắt đầu chuyển hướng sang đây.

Đôi mắt lạnh lùng của Duẫn Mục Ngôn thờ ơ liếc mắt nhìn bọn họ một cái.

Sắc mặt của cô dần tái nhợt.

Cô không thể trả lời vấn đề của Hạ Tử Hãn , bời vì , cô không thể làm cho thời gian quay lại trước kia.

Nếu có thể quay lại quá khứ , cô tuyệt đối sẽ không bám lấy hắn , tuyệt đối sẽ không làm hắn bị tổn thương.

Sự trầm mặc của cô làm cho Hạ Tử Hãn vô cùng tức giận , hắn tóm lấy cổ tay của cô , không ngừng tra hỏi :” Nói , giải thích !”

Lực ở tay hắn mỗi lúc lại thêm lớn dần.

Sắc mặt của cô cũng theo đó càng ngày càng tái nhợt.

Chung quanh yên tĩnh , ngay cả hơi thở đầy nộ khí của Hạ Tử Hãn , mọi người cũng có thể nghe thấy rõ.

” Đủ rồi , Mặc Mặc không nói , tôi sẽ nói !”

Một giọng nữ thanh thúy đột nhiên vang lên , là Tiểu Mễ.

Tiểu Mễ bực tức nhảy ra , tốc độ vô cùng nhanh khiến cho Trác Nhiên không cách nào ngăn lại kịp.

Cô giải thoát cánh tay Mặc Mặc khỏi sự tra tấn của Hạ Tử Hãn , khuôn mặt tức giận đỏ bừng bừng , dáng vẻ đầy hiên ngang lẫm liệt.

” Vì sao anh không đi hỏi người mẹ đáng kính của mình đi , hỏi xem bà ta đã nói gì với Mặc Mặc trong phòng bệnh .”

Mặc Mặc muốn ngăn Tiểu Mễ lại , nhưng Tiểu Mễ lại mạnh mẽ gạt tay cô ra.

” Tôi nhịn đã lâu lắm rồi , năm đó nếu không phải Trác Nhiên ngăn cản tôi , tôi đã sớm chửi vào mặt người đàn bà đó. Bà ta dựa vào cái gì , dựa vào cái gì bảo Mặc Mặc của chúng tôi không được cản trở anh phát triển tương lai ngời sáng của mình . Mẹ anh còn cầm phong thư chia tay , ép Mặc Mặc chúng tôi chép lại rồi đến chia tay với anh .Còn anh , anh cho là Mặc Mặc chúng tôi thay lòng đổi dạ ư ? Không hề , tôi nói cho anh biết là không hề có ! Mặc Mặc chúng tôi bảy năm qua chưa từng nói chuyện yêu đương với kẻ nào !”

Xong rồi . Mặt Mặc Mặc lại thêm trắng bệch , nhịn không được nhìn qua Duẫn Mục Ngôn , đôi mắt thâm thúy của hắn lúc này không hề có một tia gợn sóng.

Nhìn thấy ánh mắt khẩn trương của cô , Duẫn Mục Ngôn chỉ thản nhiên cười cười , lần này hắn không làm sắm vai ” kẻ qua đường ” nữa , nâng ly rượu hướng về phía cô.

Sắc mặt cô tái nhợt đến đáng sợ.

Cô rất muốn nói cho hắn , đây không phải sự thật ! Không phải ! ” Mẹ tôi nói vậy sao ?” Ngược lại , thanh âm Hạ Tử Hãn vô cùng thoải mái.

” Mẹ anh còn nói là anh nhất quyết không đến Vienna , nói Mặc Mặc đừng ngăn cản anh nữa , bà ta bắt Mặc Mặc viết thư chia tay , thừa nhận mình đã yêu người khác rồi đá anh.”

Ý cười trên mặt Hạ Tử Hãn ngày càng nồng đậm , nhưng lại không có trong ánh mắt.

Trác Nhiên vội kéo Tiểu Mễ , không cho cô ấy làm loạn nữa.

Những ” khán giả” chung quanh liền giật mình tỉnh ngộ , thì ra năm đó bạn gái vì tương lai của bạn trai , nén đau thương cắt đứt đoạn tình duyên.

 

” Như vậy , xem ra tôi phải mạnh mẽ theo đuổi Mặc Mặc một lần nữa thôi , nếu không sẽ phụ lòng cô ấy đợi tôi nhiều năm như vậy .”

Hạ Tử Hãn cười bất cần , rất khó lý giải được sự băng lãnh trên gương mặt hắn lúc bấy giờ.

 

————-

Phần quảng cáo 2p của ta :))

Mọi người muốn biết thêm chi tiết thì vào đây nha

 

 

 

 

sonetudefreshcherrytint-8_etude_house_dear_darling_tint_ad_detail_1

 

sonetudefreshcherrytint-8.1

 


[Công chúa]Chương 7

Công chúa hóa thành ma tước

Chương 7 : Xem mắt

Edit : Lam Đình

Xem mắt cũng không phải chuyện gì nghiêm trọng , bất quá chỉ là đi gặp một người mình không quen biết chút thôi.

Đây là lần thứ N Cố Mặc Mặc tự nhắc nhở , trấn an bản thân.

Điện thoại cho Tiểu Mễ , toan từ chối buổi xem mắt hôm nay thì lại bị cô gái nhanh mồm nhanh miệng Tiểu Mễ kia nói cho một tràng , cuối cùng còn dọa nếu cô thất tín , không đến xem mắt thì sẽ khiến cậu ta đánh mất kiếp sống bà mối tuyệt vời này. Cho đến bây giờ cũng không thấy cậu ta dám dọa dẫm Trác Nhiên như vậy , nói đến cuối cũng là xem cô như một quả hồng mềm [1].

[1] quả hồng mềm : người yếu đuối

Nhưng mà thôi quên đi , dù sao nếu hôm nay cô ở nhà cũng chẳng biết làm gì ngoài ngồi suy nghĩ linh tinh.

 

Bước vào Hương Tạ Lệ Xá , cô dừng lại trước tấm gương lớn bên cạnh , chính mình trong gương so với bảy năm trước dường như đã thay đổi rất nhiều.

Cô của bảy năm trước , gương mặt tròn trịa luôn ửng hồng , lúc cười rộ lên còn có thể nhìn thấy thấp thoáng chiếc đồng điếu vô cùng ngọt ngào , mái tóc được cắt ngắn gọn gàng , cả người luôn tràn trề sức sống , bảy năm sau , gương mặt lúc nào cũng tái nhớt , cho dù lúc cười cũng mang vẻ ưu sầu.

Giống như Trác Nhiên nói , bảy năm qua , cô sống như một cái xác vô hồn , trống rỗng.

Có lẽ , giờ đây cô cũng nên để trái tim mình được thư thả.

Cô gái trong gương nở nụ cười , trong lòng thầm cổ vũ chính mình , dũng cảm bắt đầu bước sang một trang cuộc sống mới mẻ.

….

Trong góc tối ở sảnh của Hương Tạ Lệ Xá có một đôi tuấn nam mỹ nữ . Nam không mang chút biểu tình nào trên gương mặt , nữ thì ăn vận vô cùng trẻ trung , trên đầu còn đội chiếc mũ lưỡi trai được kéo xuống thấp hết cỡ.

” Sao lại chọn ngồi ở sảnh , thật không hợp với em.” Duẫn Mục Ngôn thản nhiên nói.

” Chẳng lẽ anh không thấy ngồi ở đây có thể ngắm rất nhiều ‘ phong cảnh ‘ khác nhau , còn có thể nhìn thấy rất nhiều loại ‘ người ‘ sao , không chừng còn được gặp ‘ người quen’ nữa đó nha.”

Chu Vũ Manh cười sáng lạng đầy tinh nghịch.

Duẫn Mục Ngôn không trả lời , cầm thìa chậm rãi khuấy tách cà phê.

Không nghĩ đến sáng nay có thể gặp Mặc Mặc , càng không ngờ bây giờ cô ấy lại làm trợ lí cho Chu Vũ Manh . Dường như cô ấy đã gầy đi rất nhiều….

Nhìn thấy cô , hắn phải tận lực áp chế tâm trạng vô cùng bối rối của mình lúc đó , cho nên mới thân mật ôm lấy Chu Vũ Manh.

Bảy năm , vẫn không nghĩ sẽ gặp cô , không nghĩ sẽ đối mặt với cô.

Gặp cô , vết thương tưởng chừng như đã khép lại của hắn lại một lần nữa bị xé rách.

Gặp cô , thời khắc đó giống như có người luôn nhắc nhở bên tai rằng hắn đã từng bị cô gái này vứt bỏ như rác.

Bảy năm sau ,có thể còn để lại những cái gì , hận ư ? Hận chính mình vẫn như cũ bị cô đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Chu Vũ Manh đẩy đẩy hắn . Sau đó chỉ về phía sau hắn , cười xấu xa :” Thật trùng hợp , gặp người quen nha.”

Nương theo hướng cô chỉ , hắn lơ đãng quay đầu lại.

Cư nhiên là Cố Mặc Mặc !

Cuộc đời này có nhiều sự trùng hợp giống như đang trêu người ! Đêm nay cô ấy rất xinh đẹp , chưa từng nhìn thấy một Mặc Mặc dịu dàng như vậy , trang phục trắng thuần khiết , mái tóc dài mềm mại , gương mặt được trang điểm nhẹ , vẻ đẹp mỏng manh đó làm cho người ta cảm thấy không khỏi  thương tiếc.

Cô ấy so với bảy năm trước , đã thay đổi rất rất nhiều.

Đối diện cô là một người đàn ông , vóc người không cao , bộ dạng cũng xem là anh tuấn , cư xử với cô thực ân cần.

Chu Vũ Manh che miệng cười vô cùng không có khí chất :” Trùng hợp thật , nghe nói hôm nay cô ấy xem mắt , không nghĩ đến lại bị chúng ta bắt gặp.”

Cô cố ý nói từ ” gặp ” nhưng hắn cũng không muốn truy cứu nhiều như vậy , chỉ là hơi kinh ngạc :” Cô ấy không ở cạnh Hạ Tử Hãn sao ?”

” Làm ơn đi , đó chuyện tám trăm năm trước rồi , không bao lâu sau khi anh đi, Hạ Tử Hãn cũng đến học viên âm nhạc ở Vienna . Nghe nói , hắn đi rồi cũng không còn liên lạc với cô ấy nữa.”

Không ngờ , năm đó cô bỏ rơi hắn , sau đó cũng gặp phải mệnh bị Hạ Tử Hãn vứt bỏ.

” Còn nữa , năm năm trước , gia đình Cố Mặc Mặc phá sản , cuộc sống bây giờ của cô ấy vô cùng túng quẫn.”

Gương mặt lạnh lùng của hắn lúc này lộ ra vẻ kinh hãi , không nghĩ đến chỉ sau vài năm ngắn ngủi lại xảy ra nhiều biến cố đến vậy.

Cho nên , cô ấy mới gầy như thế này sao ? Gương mặt tròn tròn như quả táo của cô cũng bị gọt thành trái xoan ư ? Nhưng sau đó , hắn rất nhanh khôi phục lại dáng vẻ bình thản như trước :” Chuyện của cô ấy không liên quan đến anh , không cần nói nữa.”

Hắn lạnh lùng như vậy khiến cho Chu Vũ Manh không thể không quan sát hắn kỹ thêm lần nữa.

” Có nhớ lễ tình nhân 7 năm trước , em từng hỏi anh , vì cái gì em lại không thể . Anh trả lời , trừ cô ấy , ai cũng đều không thể.”

” Nhưng , bảy năm sau , anh cư nhiên lại nói với em , chuyện của cô ấy không liên quan đến anh . Với cương vị một người bạn , em có thể hỏi vì sao hay không ?”

” Không vì cái gì cả , thời gian có thể thay đổi hết thảy.” Hắn lãnh khốc trả lời , ngăn cô hỏi thêm bất kìđiều gì.

Chu Vũ Manh nhún nhún vai ,cũng không hề hỏi tiếp.

Ai nói sắc đẹp cùng trí tuệ đều không thể xem trọng ! Thực nông cạn ! Người đàn ông trước mắt quả thực chính là bề ngoài giấy hồ[2],đầu óc bã đậu !

[2] loại giấy để làm mô hình này nọ . Ám chỉ ta không rõ lắm ><

Tiểu Mễ còn dám luôn miệng cường điệu nói tên này giống Vương Lực Hoành[3] mới ghê.

[3] Vương Lực Hoành hay Lee-Hom Wang (王力宏, sinh ngày 17 tháng 5 năm 1976) là nam ca sĩ, nhạc sĩ Đài Loan từng 4 lần đoạt giải thưởng Golden Melody Award và là diễn viên thành công ở Đài Loan, Trung Quốc cũng như toàn châu Á.

Mặc dù chỉ mới học tiếng Hoa từ năm 18 tuổi, Wang hiện đã tự viết lời Hoa cho nhiều ca khúc của mình. Anh có thể chơi được 10 nhạc cụ âm nhạc. Anh từng biểu diễn piano, trống, guitar, bass, violin, vibraphone, erhu, xun và nhiều nhạc cụ khác trong album cũng như liveshow của mình.[Theo wiki]

Má ơi ta nói người này là soái ca đó nha . Đẹp mê hồn . Edit xong chương này ta phải đi xem phim ‘’ Thông cáo tình yêu thôi ‘’ hắc hắc .

 

Làm ơn đi , quả thật có nhiều điểm giống , nhưng một chút khí chất và tài cán như Vương Lực Hoành hắn ta cũng không có !

Lần đầu đi xem mắt trong đời , vinh hạnh được trải qua cảm giác nhàm chán đến cực độ.

Người đàn ông ngồi trước mặt , chậm rãi nói huyên thuyên , nước miếng bay tứ tung , say mê đến mức không hề phác giác đối tượng xem mắt của mình đã rơi vào trạng thái lim dim ngủ.

Ông trời ơi , hắn ta còn muốn nói bao lâu nữa đây !

 Trong lòng thầm nguyền rủa Tiểu Mễ trăm nghìn vạn lần , hẳn là cô nàng nghĩ đây là lần đầu cô ” xuống biển ” , tâm tình sợ hãi nên mới tìm cho cô một đối tượng lắm mồm như thế này !

Người đàn ông kia dường như đã trình bày xong tổ tiên mình lợi hại như thế nào , bây giờ bắt đầu chuyển sang kể lể mình đã gây dựng sự nghiệp ra sao :”

 

” Tôi là một người đàn ông có chí lớn , nhất định sẽ thăng chức rất nhanh…….. những quán cà phê giống như thế này , tôi dự tính sau nửa năm sẽ mở…”

Như có một lực đánh vào trí não , cô tùy ý phụ họa :” Đã hỏi thăm qua rồi sao ? Tiền thuê mặt bằng ở đây là bao nhiêu ?”

Đối phương nhất thời chột dạ , nói lắp :” Hình như một năm là…. 50 bạn…”

Mặc Mặc trợn trắng mắt , làm ơn đi , tiền thuê mặt bằng ở khu vực này ,dù là một quán cà phê nhỏ bé thôi một năm cũng ít nhất 100 vạn rồi.

” Vây tiền để mở quán khoảng bao nhiêu ?”

Xem như tìm đề tài để tám chuyện đi.

” Là cha mẹ tôi chi tiền !”

Ông nói gà bà nói vịt ,lời ngu ngốc như vậy cũng dám vỗ ngực tự hào nói ra.

” Còn lợi nhuận thì sao ?”

Chỉ là tùy tiện hỏi mà thôi.

Đối phương cư nhiên không biết nói gì , lắp bắp : ” Chuyện này… này … còn …chưa biết , hai ngày nữa … sẽ đi hỏi thăm xem.”

Mặc Mặc hít vào một hơi , quyết định không thể chịu đựng ngồi đây nói chuyện cùng tên ngốc này nữa :” Tôi nghĩ , chúng ta không cần lãng phí thời gian của nhau !”

Nhanh chóng đứng dậy nói say good bye với tên bã đậu còn đang ngồi trợn mắt há mồm . Rốt cuộc cũng được tự do ! Sẽ không bao giờ để mấy tên như vậy làm lãng phí thời giờ của cô nữa , nhất định sẽ không ! Tâm tình khó chịu ,thực muốn đến nhà Tiểu Mễ , đánh cho cậu ta một trận.

Hôm nay vết thương lòng vừa bị người ta xát muối , đã rầu muốn chết , còn gặp chuyện buồn bực như vậy.

Tên ngốc kia còn ở phía sau hô to :” Cố tiểu thư , ngày mai tôi muốn hẹn cô ra ngoài .”

Đúng là trong cánh rừng lớn loại chim nào cũng có , tên ” Vương Lực Hoành ” phiên bản 2.0 này hình như không hiểu ” tiếng người ” thì phải !

Đang vừa đi vừa thầm mắng cô nàng Tiểu Mễ kia thì bị một bàn tay nữ vươn ra chặn phía trước :” Hi ”

Lần này người trợn mắt há mồm chính là Cố Mặc Mặc cô , cư nhiên là… Chu Vũ Manh …. còn người đàn ông sau lưng cô ta là….

Hôm nay hắn mặc thường phục , giống như đây là lần đầu bọn họ gặp nhau , hắn lịch sự gật đầu chào cô.

Có ai nói cho cô biết hình như hôm nay cô rất đen đủi hay không ?!

Cô đâm đầu phóng như bay ra khỏi nơi này , không rảnh chú ý , phía sau có một ánh mắt chợt lóe sáng.

 

* Một phút quảng cáo : Ta đang bán một vài loại son xách tay của Hàn Quốc. Ai có nhu cầuxin  liên hệ ^^

 

 


Chương 24.4

Chương 24.4 : Thì ra phụ nữ mang thai cũng có thân thủ linh hoạt như vậy

Edit : Lam Đình

Khoảnh khắc tấm rèm bị xốc lên , kẻ đang dán chặt người vào cửa sổ kia thật không ngờ rằng mình bị người khác phát hiện , tuy rằng rất kinh hãi , nhưng sớm đã được huấn luyện tốt nên hắn ta nhanh chóng hoàn hồn lại , vội đút tay vào túi quần đằng sau rút ra một con dao Thụy Sĩ[1] đâm về phía Phí Nặc Hiên.

[1]

87989878128941534
Dao díp Thụy Sĩ

 

Phí Nặc Hiên dùng gậy đỡ nhát dao , cậu không dám dùng nhiều lực , chỉ sợ động tĩnh quá lớn sẽ làm đả động đến Sở Tiểu Kiều , cô đang mang thai , hiện tại như bảo bối trong lòng bàn tay của anh hai , anh ấy còn hận không thể từng giờ từng phút đều nâng niu , không buông cô ta ra khỏi bàn tay mình , nếu thật sự dọa cô sợ , cho dù cậu có ngàn vạn lý do hoàn hảo , nhưng chỉ cần đứng trước mặt anh hai , chắc chắn cậu cũng sẽ trở nên bất lực , mặt mày xám ngoét.

Sở Tiểu Kiều lúc này hoàn toàn không hề hay biết phía sau mình đang xảy ra chuyện gì , còn đang tập trung chìa bàn tay ra bắt đầu lẩm nhẩm liệt kê :” Ăn , tiêu tiền , xem TV , lướt web , dạo phố , du lịch , chơi với mèo …. Ngoài những thứ đó , tôi còn có gì khác ?”

Khóe mắt Phí Nặc Hiên co rút , ánh sáng trước mắt nhoáng qua một cái , người bên ngoài cửa sổ vừa thu dao , chuẩn bị lần công kích thứ 2.

Không dám làm phát ra tiếng động , thân thủ của Phí Nặc Hiên liền bị hạn chế , nhưng  tình hình kẻ bên ngoài cũng không khả quan hơn bao nhiêu , nơi này là lầu 2 , hắn nếu không cẩn thận ngã xuống sẽ gây sự chú ý của rất nhiều người.

” Cô nghĩ kĩ lại lần nữa xem…” Ánh sáng bén nhọn kia lại tiếp tục chém đến , Phí Nặc HIên nghiêng người tránh qua, vừa nhanh chóng tóm lấy cổ tay của kẻ kia vừa giữ ngữ khí bình thường nói chuyện với Sở Tiểu Kiều :” Không phải cô học khoa điện ảnh sao ? Chẳng lẽ không biết một vở hí khúc[2] nào hay sao ?”

[2] HÍ KHÚC TRUNG QUỐC: tên gọi chung cho các loại hình sân khấu truyền thống Trung Quốc (hí là trò, khúc là các điệu hát); có nguồn gốc từ thời cổ đại; chủ yếu do ba hình thức nghệ thuật: ca múa dân gian, kể chuyện bằng lời có pha ca hát (nghệ thuật diễn xướng) và kịch hoạt kê hợp thành. 

Sở Tiểu Kiều sờ sờ đầu , một giọt mồ hôi lặng lẽ chảy xuống.

” Hí khúc….tôi đã biễu diễn cách đây vài năm về trước…” Thanh âm có chút sầu não của Sở Tiểu Kiều vang lên.

Phí Nặc Hiên buồn bực khua gậy ra bên ngoài cửa sổ.

Cách bức rèm , Phí Nặc Hiên vừa phải đối đáp lại với Sở Tiểu Kiều , lại vừa phải cẩn thận với những đòn tập kích của kẻ kia.

Cổ tay người kia chuyển động vô cùng linh hoạt , con dao Thụy Sĩ trong tay hắn giống như vật thể sống , mạch lạc chuyển động ,chuẩn xác chém vào cổ tay Phí Nặc Hiên.

 

”Nếu tôi diễn hí khúc .” Cả người Sở Tiểu Kiều nổi lên một tầng da gà , run rẩy , thanh âm yếu ớt .” Không chừng Sadako[3] cũng có thể sống lại….”

[3] 

ww
Up được cái này lên đối với ta là sự thử thách lớn :v

Khóe mắt Phí Nặc Hiên tiếp tục giật giật , cảm giác đau rát từ cổ tay truyền đến ,

, Phí Nặc Hiên ” Ui ” lên một tiếng liền rút tay về, toan che miệng để không bật ra tiếng kêu nhưng đáng tiếc lại không kịp.

Sở Tiểu Kiều nghe thấy thanh âm khó hiểu đằng sau liền quay lại nhìn , như thế nào mới vừa nãy còn đang nói chuyện vui vẻ bây giờ lại la lên một tiếng đầy đau đớn như vậy?

Phí Nặc Hiên ôm tay đứng bên cửa sổ , tấm rèm trắng tinh giờ phút này đã loang lổ vệt máu tươi chói mắt chảy dài xuống , một tay Phí Nặc Hiên đầy máu , tay kia còn cầm gậy bóng chày , mà phía sau cậu ta….

” Cẩn thận !”

Sở Tiểu Kiều lộn một cú ra khỏi sô pha như cá chép nhảy khỏi mặt nước[4] , tiện tay cầm lấy một thứ gì đó ném về phía người kia , đồng thời chạy đến cướp cây gậy trong tay Phí Nặc Hiên , hung hăng đánh tới tấp vào người đang cầm con dao nhuốm máu ngoài cửa sổ.

[4]13-e9b2a4e9b1bce68993e68cba1

Hóa ra Sở Tiểu Kiều là đai đen taekwondo.

[Sne : Trước ta cũng có học cái này nè :))) Mà vô toàn cãi thầy , bất trị , học cả năm mấy vẫn hoàn đai trắng =]] ]

Hóa ra phụ nữ có thai cũng có thân thủ linh hoạt như vậy.

Đương nhiên , Phí Nặc Hiên biết được những điều đó là sau khi trợn mắt há mồm nhìn Sở Tiểu Kiều dễ dàng cầm gậy đánh cho tên kia đến hôn mê bất tỉnh , sau đó nhẹ nhàng nâng váy đạp hắn ta xuống dưới .

Lúc Phí Nặc Hiên còn đang ôm vết thương của mình , trơ mắt nhìn Sở Tiểu Kiều giải quyết kẻ kia , động tác của cô vô cùng mạch lạc lưu loát.

Tiếng vật thể lạ rơi xuống sân biệt thự liền thu hút sự chú ý của những người hầu và hệ thống bảo vệ , lúc đến nơi , cảnh tượng bọn họ thấy chính là một người lạ mặt té bất tỉnh nhân sự trên sân cỏ , trên tay đầy máu , còn trên trán thì sưng một cục to tướng.

Ngẩng đầu nhìn lên , cửa sổ lầu hai mở toang , nhị thiếu gia ôm bàn chảy máu ròng ròng , gương mặt… dại ra.

Bên cạnh là thiếu phu nhân.

Trên trán nhóm người hầu hắc tuyến giăng đầy——— thiếu phu nhân của họ , một tay túm váy , cẳng chân thò ra cửa sổ còn chưa rút về , trong tay hung hăng cầm cây gậy bóng chày.

Đây là… tình huống gì vậy ?

Bất quá , tư thế thiếu phu nhân , thật sự rất dũng mãnh.

 

Phí Nặc Hiên khoát tay : ” Không có chuyện gì , chỉ là một tên trộm vặt thôi , các người bắt hắn lại rồi gọi cho anh hai báo trong nhà xảy ra chuyện , nói anh ấy về gấp.”

Trong căn phòng Vip , Phí Nặc Nam vận một bộ tây trang lịch thiệp , vây chung quanh là một đám người , toàn bộ bọn họ đều là những nhân vật có tiếng hoặc quan chức ở thành phố T này , còn người ngồi đối diện hắn chính là thị trưởng mới của thành phố T – Nặc Ngạn , nhưng không một ai biết , Nặc Ngạn kỳ thật chính là Phí Nặc Ngạn , là em trai của Phí Nặc Nam hắn.

Trên mặt mang theo ý cười ôn hòa mà lại bình dị xen lẫn gần gũi , Phí Nặc Ngạn đang lần lượt chào hỏi từng người , lúc nhìn sang Phí Nặc Nam , nụ cười trở nên xa cách giống như đây là lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

” Vị này là…?”

Trong đám quan chức lập tức có một người nịnh nọt lên tiếng :” Thị trưởng Nặc , đây chính là Phí tổng của thành phố T chúng ta , là tổng tài của tập đoạn quốc tế Phí thị.”

Nặc Ngạn như bừng tỉnh ngộ :” Hóa ra là Phí tổng , thật hân hạnh , hân hạnh.”

Vẻ mặt Phí Nặc Nam vô cùng thản nhiên ,  bắt tay hắn một cái cho có hình thức :” Thị trưởng Nặc mới nhậm chức ,nhẽ ra  tôi phải đến sớm để chúc mừng , nhưng gần đây lại bận quá ,mãi hôm nay mới có cơ hội, thị trưởng Nặc sẽ không trách tội chứ ?”

Phí Nặc Hiên cười cười :” Phí thị đã đem về cho thành phố T không biết bao nhiêu là vinh quang , Nặc mỗ [5] sao dám ?”

[5] Tự xưng , cách nói khiêm tốn.

Hai người giã lã cười nói khách sáo một hồi thì lại ngồi xuống.

Lúc này , trong lòng mọi người đều đã rõ ràng , thị trưởng mới đến cũng phải lấy lòng Phí Nặc Nam lão Phật gia này.

Nhưng mà điều kì lạ là trước kia dù có thị trưởng mới đến nhậm chức , bọn họ đều đến chúc mừng nhưng không bao giờ thấy Phí Nặc Nam xuất hiện lần nào , hôm nay không hiểu sao lại đến đây.

” Phí tổng !”

Phí Nặc Nam vừa mới ngồi xuống , Vilian từ bên ngoài xông vào , vẻ mặt khẩn trương cầm điện thoại :” Trong nhà xảy ra chuyện , nhị thiếu gia đã bị thương !”

 Hết chương 23.4

Sne : Không hiểu làm sao lâu rồi ko vào được wp , mỗi lần khó khăn vô cùng ==” máy đóng băng cứ mỗi lần post là phải down tùm lum phần mềm , lúc đc lúc ko , gần cả tiếng mới post đc 1 c truyện , chán cảnh chờ đợi này ghê T^T


[Công chúa]Chương 6

Chương 6 : Gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt 

 Edit: Dạ Huyên

Beta: Lam Đình

Năm đó hận không thể đem đối phương hòa làm một , vậy mà bây giờ cũng chỉ là hai người xa lạ.

 

 

Hồi lâu , cửa phòng khách mở ra, bởi vì chờ đợi quá lâu, tâm bị kích động cũng bắt đầu chết lặng.

 

Một người đàn ông từ bên trong bước ra , khuôn mặt anh tuấn đến mức gần như hoàn mỹ , vẻ lạnh lùng đó hệt như trời đông giá rét.

 

Chẳng qua , côđã không còn là gì của hắn…

[Sne : câu này ta không hiểu lắm >< chém đại thôi ]

 

Hắn của bảy năm sau, chói mắt như vì tinh tú không thể với tay tới, còn cô chỉ là một hạt bụi tầm thường nơi trần thế.

 

Có lẽ, bảy năm trước cô đã lựa chọn đúng , ngôi sao rực rỡ ấy không nên vì cô mà bị che mờ . Chỉ có buông tay , mọi người mới có được hạnh phúc…

 

Nhưng vì sao lại có chút không cam lòng như vậy ? Rõ ràng là cô không muốn buông tay….

 

Không cam lòng, không cam lòng …

 

Bảy năm đợi chờ lại hóa thành sức mạnh.

 

Cô đã từng nghĩ , cho dù chờ đợi cũng chỉ là một sự chờ đợi không mục đích , chờ đợi một người sẽ không bao giờ quay về nữa.

 

Nhưng bây giờ hắn lại đang đứng trước mặt cô, vô cùng chân thật , dù cho ánh mắt hắn nhìn cô như những con người xa lạ.

 

Cô vẫn không cam lòng…

 

Cô nợ hắn lời giải thích , một lời giải thích không thể nói rõ …

 

Cảm giác không cam lòng ấy hóa thành một loại động lực.

 

Khi hắn bước cửa lớn, cô quyết tâm phải đuổi theo .

 

” Ngôn, chờ đã .” Cô bị đám người áo đen ngăn lại.

 

Khoảng cách giữa cô và hắn là rất xa , rất xa.

 

Không ngờ hắn lại dừng bước, thanh âm lạnh lẽo không hề có cảm xúc :” Cố tiểu thư, cô có thể gọi tôi là Duẫn tiên sinh hoặc John, về phần chi tiết công việc, thư ký của tôi sẽ nói chuyện với cô.”

 

Nhạt nhẽo, khách sáo, giống như bọn họ thật sự chưa hề quen biết nhau.

 

Dũng khí có chút giảm xuống, cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, không cho phép bản thân mình yếu đuối, lớn tiếng nói :” Chuyện năm đó, em có thể giải thích !’’

 

Nghe được lời nói của cô, bóng lưng hắn vẫn lạnh lùng như cũ, hắn xoay người, bước về phía cô, đám vệ sĩ của hắn tự giác tản ra hai bên.

 

Hắn càng đến gần , cô càng cảm giác được luồng khí lạnh lẽo.

 

Sự băng lãnh này làm cô sởn gai óc.

 

Khoảng cách gần trong gang tấc.

 

” Được, cô nói thử xem. ” Lời nói không mang theo một tia dao động nào.

 

Cô toan mở miệng , nhưng cảm giác bất lực lại ập đến. Cô biết giải thích thế nào đây? Bầu không khí xung quanh rơi vào trạng thái trầm mặc.

Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười thật nhạt :” Kì thực, bảy năm trước, tôi đã không cần lời giải thích đó, tôi nói rồi, cô lựa chọn buông tay tôi, cả đời này, tôi cũng sẽ không quay đầu lại. Mà Cố tiểu thư cô, đối với tôi là một kẻ xa lạ,không có bất kì mối quan hệ nào——- Cố tiểu thư !’’

 

Dứt lời , hắn không thèm để ý thêm gì nữa , xoay người bỏ đi.

 

Hóa ra, bọn họ gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt.

 

Hóa ra, tổn thương của bảy năm trước, dù đợi chờ bao lâu đi chăng nữa cũng không thể đổi lấy hạnh phúc đã vụt mất kia.

Năm đó , dường như không phải cô buông trái tim hắn ra , mà chính là buông bỏ trái tim của chính mình….

 

Cô đứng chết lặng một chỗ , nhìn hắn không chút lưu tình rời đi.

Thì ra, kết cục của sự chờ đợi là như vậy, đổi lấy một trái tim đã đóng băng của hắn , cùng với tâm đã chết của cô.

Lúc xoay người rời đi , trong ánh mắt Mục Ngôn hiện lên tia lãnh khốc.

 

Còn có thể giải thích cái gì ? Lời giải thích duy nhất chính là không yêu.

 

 

Bảy năm trước , hắn đã từng nghĩ mình đã chạm tay được đến thiên đường.

 

 

“A lô, Tử Hãn ? Cậu muốn gặp tớ ? Được, ở đâu ?” Thanh âm chứng tỏ tâm tình cô đang rất tốt , lúc buông điện thoại xuống lại mang theo chút cảm giác bất an.

 

” Không được đi . ” Mục Ngôn bá đạo ôm thắt lưng cô, hệt như một đứa trẻ bốc đồng.

 

” Tử Hãn … hẹn em .”

 

Vẻ mặt hắn trầm xuống, cô có ý gì đây ? Hắn buồn bực không lên tiếng, buông của cô ra, lạnh lùng đứng dậy, hắn nghĩ, sau ngày hôm đó, cô sẽ không hẹn hẹn hò hò với

 

người con trai khác nữa, nhưng không ngờ cô lại đồng ý đi gặp tên kia.

 

Hắn vừa mới đứng thẳng người, cô liền ôm lấy hắn, cô rất quan tâm đến hắn, không muốn hắn phải hiểu lầm , vì hắn , cô có thể từ bỏ rất nhiều thứ:” Đừng giận, em chỉ là… đi nói rõ ràng với cậu ấy.”

 

” Thật không ?” Hắn xoay người, trong mắt hiện lên vẻ mừng rỡ.

 

” Ừm . ” Cô mỉm cười ngọt ngào.

 

” Tốt lắm. ” Hắn bỗng nhiên bá đạo ôm lấy cô vào lòng , nhiệt tình hôn cô, nụ hôn rơi dần xuống cổ rồi bả vai, trong cái nóng thiêu đốt người đó , cô xụi lơ trong lồng ngực hắn.

 

Thân nhiệt cả hai nóng bừng bừng như lửa, hắn buông cô ra ,nhìn thấy gương mặt ngượng ngùng phiếm hồng của cô, hắn cười rộ lên giống như vừa thành công thực hiện được một trò đùa tai quái nào đó.

 

Lần đầu tiên thấy hắn cười như vậy … rất… đẹp trai ! ” Anh xác định rất muốn hẹn hò với em , bây giờ em có hối hận cũng muộn rồi nhé.” Nhìn dấu hôn đỏ trên cổ cô , hắn cười hài lòng.

 

Thấy được ý đồ của hắn, cô tức giận đỏ bừng mặt, hắn định không chừa cho cô đường lui sao ?

 

Thôi quên đi , quên đi , dù sao cô cũng không cần đường lui gì đó nữa.

 

Cô nói đi đến một giờ sẽ về , nhưng bây giờ cũng đã bốn giờ rồi…

 

Chờ đợi cho đến khi trong lòng dâng lên một nỗi bất an, rồi …nghi ngờ

 

Cơn ghen làm cho sự nghi ngờ của hắn càng tăng lên gấp bội.

 

Hạ Tử Hãn chắc cũng đã nhìn thấy vết tích đóng dấu của hắn trên cổ cô. Vì sao cô ấy còn chưa về ?

 

Nhịn không được bước đến bên cửa sổ trông bóng cô , rốt cuộc , hắn thấy cô đang đứng ngẩn người trước cửa nhà.

 

Mừng rỡ như điên ,hắn mất đi sự kiềm chế hàng ngày , giống như một cậu bé ngây ngô , hắn sải chân về phía người con gái hắn yêu.

Quá vui mừng làm hắn không để ý thấy gương mặt tái nhợt và đôi tay run rẩy của người trong lòng mình

 

 

” Nói rõ với hắn ta rồi sao ? Nói xong thì tốt rồi. ” Hắn hưng phấn toan đặt một nụ hôn lên môi cô , hôn lên sự bất an của chính mình.

Nhưng nụ hôn đó lại bị bàn tay cô ngăn lại.

 

Vẻ mặt khổ sở của cô hiện ra :” Ngôn, thật sự xin lỗi, em không thể làm tổn thương Tử Hãn. “

 

Trong nháy mắt , gương mặt hắn mang chút lạnh lùng :” Trò chơi 3 người, em muốn chơi bao lâu nữa ?”

 

Cô trầm mặc , trên gương mặt khó nén nổi vẻ thống khổ.

 

” Nói !” Nhất thời , hắn như phát hỏa.

 

“Anh sẽ làm tốt mà .” Vẻ kiên quyết trên mặt hắn bị nỗi đau đớn vùi lấp.

Đột nhiên, hắn cảm bất an , nỗi bất an đó nặng lắm, hắn không nên ép cô, hắn có thể cho cô thêm thời gian mà.

 

” Ngôn , anh đi đi.” Đáp án của cô không mang theo chút độ ấm nào.

 

Bỗng nhiên , hắn cảm thấy lạnh , rất lạnh.

 

” Anh đi đi, anh về Hàn Quốc đi, em nhận 50 vạn cảm tạ của cha anh rồi , mau quay về đi .” Đây là lần đầu tiên , cô lạnh lùng như vậy với hắn.

 

 

” Em đã nói, sẽ không để anh đi vào con đường địa ngục kia mà .” Hắn hoảng hốt , không còn tìm thấy chính mình nữa.

 

” Là anh ép em lựa chọn .Ban nãy , em đã suy nghĩ rất kỹ rồi, chỉ cần Tử Hãn đau khổ một chút , em cảm thấy giống như rơi vào địa ngục , thì ra , em yêu cậu ấy rất sâu đậm.Còn anh chỉ là người mà em nhất thời bị mê hoặc thôi, anh hiểu không ?” Cô hít một hơi thật sâu , lạnh lùng nói tiếp :” Là nhất thời mê hoặc , không phải là mãi mãi. Cho nên, em xin anh, hãy bước ra khỏi cuộc sống của em. Em đã nhận tiền của cha anh, bây giờ mời anh đi cho.”

 

” Nhất thời bị mê hoặc ? Ha ha ha.” Hắn chợt lớn tiếng cười thê lương.

 

” Vậy em tiếp tục mê hoặc đi ! Tiếp tục đi !” Hắn điên cuồng gầm lên .

 

Cô lạnh lùng gạt bàn tay đang nắm chặt tay cô ra.

 

” Em nói rồi, em không đành lòng nhìn Tử Hãn bị tổn thương, chuyện của chúng ta, xin đừng nói cho cậu ấy biết. Cho nên, anh mau đi đi. “

 

Hắn cười lạnh , lạnh đến tận xương tủy. Không đành lòng nhìn Tử Hãn đau lòng liền giẫm đạp lên tình cảm của hắn. Hóa ra , nỗi đau của hắn cũng chỉ là trò cười thiên hạ.

 

Tranh giành ? Chiếm đoạt ? Hắn xứng đáng sao ? Hắn còn đang bắt đầu tranh , chưa bắt đầu đoạt đã thua đến trắng tay.

 

” Được ! Anh hỏi em lần cuối, em không phải thật lòng muốn anh đi, đúng không ? Em không cần phải trả lời vội, anh nói trước cho em biết, sau khi anh đi, từ này về sau chúng ta là người xa lạ, đoạn tuyệt mối duyên này. Duẫn Mục Ngôn này thề rằng, không bao giờ vì Cố Mặc Mặc em mà đau lòng nữa !’’

 

Vẻ tĩnh lặng đến lạnh lẽo trong ánh mắt của hắn làm cô cảm thấy sợ hãi.

 

” Anh đi. ” Cô cắn răng thốt ra 2 chữ này.

 

” Được !”

 

Hắn xoay người, cũng không nói lời tạm biệt, không một chút do dự, sải bước rời đi.

 

Sống lưng thẳng của hắn khiến cô nhớ đến lần đầu tiên cô gặp hắn , quật cường , kiên định.

 

Hắn không một chút do dự , lưu luyến nào. Cứ như vậy mà … bước ra khỏi…cuộc sống của cô…

 

 

Hắn chắc hẳn là đã sớm không còn đau khổ vì cô ..

 

Mà cô, bảy năm qua, không khắc nào lại không đau.

 

 

” Mặc Mặc, Mặc Mặc. “

 

Chu Vũ Manh mất kiên nhẫn gọi to.

 

” Sao .” Cô hoàn hồn .

 

” Hủy tất cả cuộc hẹn tối nay của tôi.” Chu Vũ Manh không có ý tốt nhìn cô :” Tôi và Duẫn Mục Ngôn có hẹn.”

 

Cô giật mình , phản ứng vô cùng ngoài ý muốn.

 

” Về sau , đừng nhận bất kì cuộc hẹn buổi tối nào nữa , không được làm muộn việc của tôi và Mục Ngôn , biết không ?”

 

” Biết .” Cô liên tiếp chết lặng bởi những lời nói của Chu Vũ Manh.

 

” LuQQ , giúp tôi xem tạo hình….’’

 

 

Xung quanh ồn ào náo nhiệt , không hề đả động đến cô …tim cô, tê tái…

 

Điện thoại đột nhiên vang lên khiến cô giật mình .

 

” Mặc Mặc. Tối nay, nhớ ăn mặc đẹp một chút. ” Tiểu Mễ nói.

 

” Tại sao ?” Cô ỉu xỉu hỏi lại.

 

” Không nhớ à, không phải cậu đã đồng ý đi xem mắt sao ?”

 

” Xem mắt ?” Thanh âm có chút lớn khiến Chu Vũ Manh tò mò liếc mắt nhìn sang.

 

” Đúng vậy, tối nay ở Hương Tạ Lệ Xá, 7 giờ, bàn số 106, xem mắt với người ta , không gặp không về .”

 

” Cái gì Hương Tạ Lệ Xá, tớ không đi, này … này…”

 

Tiểu Mễ sớm đã gác máy, không để cho cô có cơ hội từ chối.

 

” Đi xem mắt à .” Ánh mắt Chu Vũ Manh lóe lên tia hứng thú.

 

” Đúng .” Lúc này, cô rất không muốn nhận thua.

 

” Vậy chiều nay cho cô về sớm chuẩn bị .’’

 

 

Chờ Mặc Mặc khuất xa, Chu Vũ Manh cầm di động, ấn một dãy số :” A lô,  Mục Ngôn hả ? Tối nay đừng đi xem ca nhạc nữa, chúng ta đi uống cafe … Không có gì phiền phức đâu…. 6 giờ 30….Hương Tạ Lệ Xá.”

 

Gác điện thoại , khuôn mặt diễm lệ của Chu Vũ Manh xuất hiện nụ cười chờ mong.

 

Từ lúc Mục Ngôn gặp cô liền thân thiết ôm cô một cái , thời khắc đó , cô biết , Cố Mặc Mặc , chưa từng ra khỏi trái tim hắn.

 

Hết chương 6


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 609 other followers