bannersne

p72004443-2_副本

free-cg-beautiful-girl-wallpaper_852x480_81317

Thành thật xin lỗi mọi người . Ta sẽ nghỉ edit 1-2 tuần ~ Vì thứ 2 này ta bắt đầu thi cuối kì :) Mong mọi người thông cảm . Lúc ta trở lại ai muốn mổ xẻ gì ta cũng bằng lòng :))~~

E hèm , ta có một vấn đề muốn chưng cầu ý kiến mọi người . Bộ " Trọn kiếp yêu em" thực ra tên thật là " Tình yêu của một cặp song sinh '' . Mọi người cho ta ý kiến đi , ta nên đổi lại nguyên gốc , hay là đổi thành '' Song Sinh '' hay là để tên hiện tại ? Mọi ý kiến cứ comment lên mấy chương truyện cho ta nhé :) Cảm ơn mọi người .

 

Chương 28+29+30

CHƯƠNG 28: LỜI NÓI SAI LỆCH

Edit: Lam Đình
Beta: HLC

“Thân là trọng thần, không nên làm quân vương lo lắng, mà phải cùng người chia sẻ sầu lo, hôm nay, triều đình này lại bức quân vương hi sinh bản thân để đổi lấy thiên hạ muôn dân, đây là việc một trọng thần nên làm?”

”Khi quân phạm thượng, cưỡng ép hoàng đế thoái vị, cùng chống lại kẻ thù chung, vậy xin hỏi, kẻ thù này là ai? Chính là hoàng đế Đại Hành quốc chúng ta ư? Thân là thần tử, nhiệm vụ là thay quân vương phân ưu giải sầu, đằng này, các ngươi lại đi ngược với luân lý, lẽ thường, kết bè phái bức ép hoàng đế.”

“Đây xem là đáng tội gì đây? Các ngươi có dám nói mình không có nửa điểm tư lợi nào không, nếu thật sự xảy ra chiến tranh, các ngươi cũng nhất định biến thành đao hạ vong hồn, hận không thể mang đất nước đổi lấy sự an toàn của bản thân!”

Từng chữ bén nhọn, ngữ khí bá đạo, mỗi một câu của Nhược Ly giống như tiếng sấm đánh vào toàn bộ quan lại.

Mọi người nhất thời bồn chồn lo sợ, nhiều tội trạng như vậy, hơn nữa, mỗi cái giáng vào người bọn họ đều là trọng tội, sợ rằng bọn họ cũng còn cách gì đành phải thừa nhận.

“Vi thần đáng tội, mong bệ hạ trừng phạt.” Tức khắc, tất cả mọi người đều cùng hô lên, càng lúc càng cúi thấp người.

“Miễn lễ, bãi triều.” Nhìn thoáng qua Nhược Ly, Chu Vũ rời khỏi đại điện.

Nhược Ly cười cười, năng lực giúp ngươi thoát nạn chính là hạnh phúc của Nhược Ly ta. . . .

Trong hậu viện, Đường Linh đứng một mình bên hồ nước, ngắm nhìn những con cá đỏ bơi qua bơi lại, đột nhiên, nàng có chút nhớ nhà.

“Đường Linh cô nương, vì sao ở chỗ này? Có tâm sự phải không?” Chu Vũ từ phía sau đi đến, cười hỏi.

Đường Linh nghe thấy lập tức bĩu môi.

“Ta nói, sao các ngươi lại nói chuyện không tự nhiên đến thế, cách nói chuyện so với thời đại của ta cũng lại kém nhiều như vậy?” Đứng lên, Đường Linh có chút bất đắc dĩ hỏi.

“A, lời này từ đâu nói đến, nhưng thật ra trẫm có chút nửa hiểu nữa rõ, không hiểu ý tứ này. Ngươi nói thời đại kia của các ngươi, chẳng lẽ không giống nơi này của bọn ta?”

”Đương nhiên không giống rồi, cũng không biết đã thay đổi qua bao nhiêu thời đại, bây giờ, cái kia ở thời đại bọn ta đều đã không còn xuất hiện.”

“Ồ, thế à, tuy rằng trẫm vẫn chưa rõ lời Đường Linh cô nương nói cho lắm, nhưng mà cũng không sao.” Chu Vũ có chút nghi hoặc nói.

Đường Linh này nói chuyện rất kỳ lạ, luôn nói những điều bọn họ nghe không hiểu.

Tuy nhiên, hắn đã nhận ra một điều, Nhược Tuyết và Đường Linh này rõ ràng là hai người, từ cá tính đến ngữ khí nói chuyện cũng hoàn toàn không giống nhau.

“Nhìn ta như vậy làm gì? Trên mặt ta có dính gì bẩn à?” Cảm giác ánh mắt Chu Vũ đang dừng lại trên người mình. Đường Linh không kìm được tò mò hỏi.

CHƯƠNG 29: MỘT HỒI CAO HỨNG

Edit: Lam Đình
Beta: HLC


Đường Linh không nhịn được bèn hỏi.

Chu Vũ cả kinh, lập tức đáp.

”A, không có gì, chỉ là trẫm cảm thấy nàng quá giống Nhược Tuyết, quả thật là cùng một khuôn khắc ra. Đúng rồi, Đường Linh cô nương, vì sao ngươi có cây sáo ngọc khi còn sống Nhược Tuyết sử dụng?”

Đường Linh sửng sốt, sao nàng lại cảm thấy vấn đề này Chu Vũ đã hỏi qua. Không rõ lắm, hình như đã hỏi qua rồi.

”Đây là cha ta tặng cho, nghe nói là trong một cuộc đấu giá, cha đã trả giá rất cao cây sáo này, ông ấy nói lúc ấy liếc mắt một cái liền cảm thấy ưng ý, cho nên lập tức mua về tặng cho ta. Nhưng mà, chuyện kỳ quái là từ lúc ta mang theo cây sáo này, ta thường xuyên mơ những giấc mơ quái lạ, mơ thấy một số người kỳ quái. Đúng rồi, còn nữa, ta chỉ là không cẩn thận thổi thử sáo, sau đó lại bị xuyên qua đến nơi này.” Đường Linh như đang hồi tưởng lại.

“Ồ, vậy sao.” Chu Vũ gật gật đầu, nói thật, một câu nàng nói hắn nghe cũng không hiểu.

Cái gì mà cuộc đấu giá? Hoàn toàn không hiểu gì cả.


“Đúng rồi, ngươi có phép thuật hay không?” Thấy tò mò, Đường Linh có chút hưng phấn hỏi hắn.

Trong lòng bắt đầu suy tính, nếu hắn có phép thuật, nói không chừng có thể giúp nàng quay về thời đại của nàng.

[HLC: đại tỷ của tôi ơi, Ma đế phép thuật đầy mình còn ko nguyện đưa tỷ về hiện đại huống chi là thằng cha “ngây thơ cụ” này *thở dài*]

“Này, thật ra trẫm không có, nhưng mà, Nhược Ly chính là tiên nữ hạ phàm, nàng ta hẳn là có.” Chu Vũ thành thật đáp.

“Thật ư, vậy ngươi kêu nàng giúp ta đi, đạp ta trở về thời đại của ta được không, Please, Please.” Đường Linh vừa nghe câu trả lời, tâm tình nhất thời cũng tốt lên, có chút lấy lòng cầu xin Chu Vũ.

“Việc này, trẫm cũng không biết nữa, ngươi nếu đã đến đây, trước hết nán lại một thời gian nữa đi, chờ thêm thời gian nữa rồi nói sau.”

“A.” Nổi giận bĩu môi, nàng bất mãn trừng mắt liếc Chu Vũ, làm nàng cao hứng một hồi, còn tưởng rằng tên hoàng đế này có thể giúp mình, không nghĩ đến lại mừng hụt. Đồ vô lương tâm.

Nhìn thấy bộ dạng khó chịu của Đường Linh, Chu Vũ đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.

Bóng đêm mông lung, sung mù bao phủ, đây quả là một đêm quỷ dị.

Ma giới.

Đây là một tòa cổ thành quỷ dị đến tận cùng, bước đủ 999 bậc thang mới có thể đến được đỉnh cung điện.

Sương mù vờn quanh, đằng đằng sát khí.

Một thân ảnh đen tuyền đang đứng trên tòa tế điện bàn đích sân khấu.

Từ phía sau, chỉ nhìn thấy được bóng lưng cao lớn, thân hình cường tráng, mái tóc đen rối tung theo cơn gió, có chút buồn tẻ.


CHƯƠNG 30: VUA QUỶ GIỚI

Edit: Lam Đình
Beta: HLC


Trường bào đen tuyền, hơn nữa, cả người toàn bộ đều màu đen giống như một con quạ đen.

Sương mù đen bốn bề vờn quanh hắn, đây là một nơi không có cái gì gọi là ánh sáng, nói ra cũng thật kỳ lạ, không có ánh sáng nhưng nơi này cũng không phải là tối quá mức, còn có thể nhìn thấy rõ toàn thân người kia.

Bốn phía đều là những bậc thang cao thấp, trên đó đâu đâu cũng là đầu người chết, đủ loại yêu thú, ma quỷ.

Thoạt nhìn thập phần kinh hãi cùng quỷ dị.


“Quỷ quân [1] đại nhân.” Đột nhiên, trong cảnh tượng tĩnh mịch xuất hiện một luồng khói trắng. Sau khi luồng khói tản ra, một thân ảnh yêu mị dần xuất hiện.

[1] Quỷ quân: Vua quỷ.

Nửa quỳ trên mặt đất, nét mặt hèn mọn, không che giấu được vẻ cợt nhả.

“Cửu Vĩ Hồ, có chuyện gì xảy ra?” Thanh âm trống rỗng pha chút tang thương chậm rãi vang lên, thực ra, môi hắn không hề động đậy.

Hai tay phụ lập, chậm rãi xoay người. Trong nháy mắt, một gương mặt yêu dị dần hiện rõ.

Gương mặt đó thập phần ma quái. Giữa trán có một ấn ký đỏ như lửa, làn da trắng bệch, phảng phất mùi vị của người chết, ngoài những điểm đó ra, còn lại thật sự không có gì khác thường.

Nếu khuôn mặt đó bình thường hơn một chút , thì ắt hẳn sẽ rất tuấn dật .

“Hồi bẩm Quỷ quân đại nhân, vua Ma giới kia hình như đã thức tỉnh, tiểu yêu sợ sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch vĩ đại thống nhất tam giới của quỷ quân.” Cửu Vĩ Hồ nơm nớp lo sợ mà trả lời.

Quỷ quân này tính tình âm tình bất định, tuỳ thời đều có thể trở mặt, tiểu yêu chết dưới tay hắn nhiều không kể hết, chỉ cần hắn muốn giết, sẽ không cần lý do gì đem giết chết, hơn nữa ngay cả linh hồn cũng bị chiếm đoạt, khiến người ta ngay cả cơ hội luân hồi cững không có.

Cho nên, ở trước mặt hắn, nói chuyện, làm việc đều phải thật cẩn thận, cẩn thận lại cẩn thận.

“Việc này, bản tôn sớm đã nhận ra, nhưng Ma Đế kia pháp lực vô biên, bản tôn sợ sẽ ảnh hưởng tới kế hoạch lớn của ta, nếu như vậy, biết vậy trước kia trừ khử cho thống khoái.” Sắc mặt Quỷ quân âm trầm, không chút biểu tình nói.

“Vậy tiểu yêu lập tức phái thủ hạ đi tiêu diệt hắn.” Cửu Vĩ Hồ nói.

“Bằng ngươi? Ngu xuẩn, tiểu yêu không biết nông sâu.” Bỗng nhiên, hắn vung bàn tay to lên, ngya sau một đoàn hắc khí toát ra, thẳng hướng Cửu Vĩ Hồ, tốc độ cực nhanh, làm người ta cứng lưỡi.

Trong nháy mắt, Cửu Vĩ Hồ kia nằm trăm mét bên ngoài.

“Nếu vua Ma giới dễ dàng đối phó, nói giết liền giết, hắn làm sao có thể tồn tại tới bây giờ?” Thu hồi tay, xoay người, hai tay chậm rãi mở ra, cả người bị mây đen thâm trầm bao phủ.


Chương 31+32+33

CHƯƠNG 31: BẠCH XÀ YÊU 1

Edit: Hồng Liên Cơ

Beta : Lam Đình

Thân ảnh hắn dần mơ hồ, cùng hòa vào làn sương dày đặc kia , cuối cùng trực tiếp lan ra theo làn sương khói.

Cửu vĩ hồ phun ra một ngụm máu đỏ tươi, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch.

Đáy mắt có một tia tăm tối xẹt qua.

—-

“Đây là có chuyện gì? Trong rừng cây có một mảnh hắc khí bao phủ?” Trong rừng, hai thân ảnh đang đi giữa màn trời đen.

Dường như cảm giác được bên trong nguy hiểm, nháy mắt , hai người cẩn thận phòng bị.

“Có ma khí, nhưng cũng không rõ ràng, hình như bị phong ấn.” Một người trong đó có chút lo lắng nói.

“Vù vù vù…”

Một âm thanh rất nhỏ từ trong rừng chậm rãi phát ra, giống như tiếng lá cây rơi xuống mặt đất, lại giống như lá cây bị gió thổi bay nhẹ nhàng rơi xuống.

Nghe qua không ra có chỗ nào khác thường.

Nhưng mà, hai người này cũng không phải người thường, tiếng động này tuy nhỏ, sát khí được che giấu rất tốt, nhưng mặc dù là như vậy, hai người vẫn cảm giác được.

“Cẩn thận một chút.” Một người hướng về phía người kia nhắc nhở. Gật đầu, coi như đã đáp lại, rừng núi hoang vắng này một vài thời điểm sẽ xuất hiện điều khác thường cũng không mấy kỳ quái.

Huống chi thế giới này vốn là một nơi huyền ảo hiếm thấy.

Ngươi chỉ có thể thích ứng, mà không thể thay đổi, bởi vì, ngươi ko thể vì sự sinh tồn của mình mà đi tiêu diệt sự tồn tại của người khác, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là họ chưa xâm phạm đến ngươi.

“Vù vù vù…” Thanh âm rất nhỏ lại theo tiếng gió vang lên.

“Ầm.”

“Cẩn thận.”

Chỉ nghe thấy một tiếng vang trầm đục, một người trong đó cả kinh, một tay đem tên còn lại đẩy qua một bên.

Quả nhiên, nơi bọn họ vừa đứng, một làn khói trắng đang toả ra.

“Có độc. Nín thở.” Một người quát. Ngay sau đó bản thân cũng nhanh tay che mũi và miệng.

Ước chừng khoảng hơn mười lần lên xuống, khói trắng kia mới hoàn toàn tản đi.

“Cẩn thận một chút, nghiệp chướng này là xà, theo như bổn đạo suy đoán, bạch xà yêu này đã tu hành gần ngàn năm, sương khói nàng ta nhả ra là khí độc có thể khiến người ta chết trong nháy mắt. Nhớ rõ phải cẩn thận một chút, nghiệp chường này vô hình vô tung, tuỳ thời đều có thể tấn công.”

“Vâng, Vô Trần đại sư.” Người trẻ tuổi kia lên tiếng.

Hai người cẩn thận đưa lưng về phía trước, như vậy để tránh yêu quái tấn công từ sau lưng.

Bỗng nhiên, hai tai Vô Trần đại sư giật giật , lập tức hắn đánh một chưởng về phía trên.

“A…”

Một tiếng kêu thảm thiết biến ảo khôn lường vang lên.

Ngay sau đó nơi làn sương trắng cách hai người trăm mét, dần tản đi, một thân ảnh màu trắng xuất hiện.

CHƯƠNG 32: BẠCH XÀ YÊU 2

Edit : Hồng Liên Cơ

Beta : Lam Đình

“Quả nhiên đúng như bổn đạo đã đoán, đúng là bạch xà yêu tu hành ngàn năm. Thượng Cao, cẩn thận một chút, xà yêu kia mặc dù tu hành còn thấp, nhưng tuyệt đối không thể xem thường, bằng không chắc chắn sẽ mất mạng.”

“Vi sư tuy có pháp môn ứng phó với yêu nghiệt này, nhưng cũng không dễ dàng, đợi khi bổn đạo ra lệnh bắt nó, ngươi hãy dùng bảo kiếm bổn đạo tặng cho ngươi đâm vào hồng quan[1] trên đầu nó, nhớ lấy nhất định phải đâm thật chuẩn, một chút cũng không thể sai, nếu không, tối nay là ngày chết của bổn đạo và ngươi.”

Vô Trần đại sư trầm giọng nói, sắc mặt có chút khó coi.

Xem ra, xà yêu kia là rất khó đối phó.

Bằng không, với pháp lực của Vô Trần đại sư như thế nào lại lộ ra sắc mặt như thế.

Thượng Cao gật đầu như có gì suy nghĩ sâu xa, sắc mặt cũng nặng nề giống vậy, nhưng không hề sợ hãi.

“Vô Trần đại sư, ngươi chỉ cần để tâm thu phục nó, Thượng Cao nhất định sẽ không để hai ta chết tại Hoàng Sơn này.”

Ánh mắt Thượng Cao dừng ở phía trước nơi yêu nghiệt đang dần dần biến thành hình người, đè thấp giọng nói.

“Ồ hắc hắc, muốn chạy trốn? Người gặp được tiểu tiên có thể chạy thoát còn chưa ra đời, sớm vứt bỏ ý niệm trong đầu đi.”

Xà yêu cười âm hiểm, thanh âm thật bén nhọn, quyến rũ và xinh đẹp mê hồn.

Khiến cho người ta có một loại cảm giác run sợ trong lòng, trên đỉnh đầu cho dù đã biến thành hình người nhưng vẫn còn tồn tại một cái có hình dạng như xà quan màu đỏ [2].

Hai tay đặt trước ngực mười cm, bàn tay gập lại giống như đầu rắn.

Môi đỏ như máu, trên trán có một hoa văn hình rắn.

“Tiểu yêu, dám to gan càn rỡ như vậy, xem bổn đạo hôm nay thu thập ngươi thế nào.”

Vô Trần đại sư hét lớn một tiếng, lập tức chậm rãi rút ra kiếm gỗ đào phía sau lưng, tốc độ thoạt nhìn rất chậm, nhưng phút chốc hắn đã cầm gọn kiếm trong tay.

Thân thể đột nhiên nhảy hướng về phía trước, tốc độ nhìn như thong thả, thật ra chỉ trong nháy mắt hắn đã tới trước mặt xà yêu, hung hăn đâm một kiếm .

“Vù vù vù…”

Bạch xà yêu thè chiếc lưỡi dài ra, lộn mèo về phía sau một cái, tránh thoát mũi kiếm.

“Chỉ có chút tài mọn, cũng dám nói muốn thu thập bản tiên.”

Bạch xà yêu kia cố ý khiêu khích , đáy mắt tàn nhẫn vô cùng, ngũ khí cũng âm lãnh dày đặc.

Thượng Cao đứng ở phía sau xem cuộc chiến, ánh mắt một chút cũng không rời, chỉ vì muốn tìm cơ hội để tập kích, đem xà yêu kia diệt trừ.

Xà yêu kia không giống như những đồng loại khác, bình thường đánh rắn đều đánh bảy tấc, mà nhược điểm của xà yêu kia chính là hồng quan  trên đỉnh đầu.

Người bên ngoài vừa thấy, chỉ nhìn thấy hai vận tốc ánh sáng đan vào cùng một chỗ, nơi đó vẫn thấy rõ tình hình chiến đấu.

Chú thích:

[1] & [2]: Đây là một loài rắn đột biến , vô cùng hiếm , rất ít người mói có thể thấy chúng. Loài này rất độc , đầu chúng có một cái vương miện màu đỏ giống như mào gà trống. Nơi sống chủ yếu ở Vân Nam , Quảng Đông , Hải Nam , Quảng Tây , ngoài ra còn được tìm thấy ở một số nước trong khu vực Nam Á và Đông Nam Á. [ Sơ lược vậy đi , mấy phần kia ta không edit rỏ được =)) ]

3801213fb80e7bec8faa92902f2eb9389b506b4b

CHƯƠNG 33: LONG LĂNG NGỌC BỘI

Edit : Hồng Liên Cơ
Beta : Lam Đình

Chẳng qua, Thượng Cao kia thật ra chỉ có con mắt của phàm phu.

Chỉ là , hắn khi vừa sinh ra đã được ban cho thiên nhãn có năng lực thần kỳ ,  thật dễ dàng có thể phân biệt được chỗ nhược điểm của một người.

“Vù vù vù…”

Thượng Cao đang vẫn chú ý tình hình , chợt cảm giác được trường kiếm trong tay bắt đầu rung lên.

Chau mày, mê muội, đây là chuyện gì vậy ?

“Vô Trần đại sư…”

Kiếm kia dường như muốn giãy ra khỏi tay hắn, Thượng Cao kêu thất thanh một tiếng, sắc mặt khó coi.

Ai cũng không đoán được dưới tình huống này lại xuất hiện vấn đề.

Đại sư Vô Trần đang ứng chiến đột nhiên cả kinh, theo trực giác quay đầu lại nhìn về chỗ Thượng Cao, không nhìn thì chẳng sao, vừa nhìn thấy trái tim cũng muốn rớt ra.

Chỉ thấy bản sự đang dần dần thoát khỏi tay Thượng Cao, chậm rãi bay lên, thân kiếm bị một tầng hào quang mỏng manh màu vàng bao phủ.

Chỗ chuôi kiếm, treo ngọc bội hình rồng tản ra ánh sáng màu đỏ tươi bén nhọn.

Tâm trạng mấy người bọn họ đều bị chuyện đột ngột này thu hút, hoàn toàn không chú ý tới xà yêu đang toả ra hơi thở nguy hiểm.

“A!”

Chỉ nghe thấy một tiếng kêu to, đại sư Vô Trần nhất thời phun một ngụm máu tươi ra không trung, thân thể trong nháy mắt như diều dứt dây bay về phía sau.

Một chưởng này thực không nhẹ, hắn văng ra xa đến trăm mét rồi mới rơi thật mạnh xuống mặt đất.

“Phốc…”

Mới vừa rơi xuống đất, trong miệng đại sư Vô Trần lại phun ra thêm một ngụm máu tươi.

“Đại sư Vô Trần, ngươi thế nào?”

Vừa nhìn thấy đại sư Vô Trần bị đánh rơi, Thượng Cao bất chấp thanh kiếm đang phát ra hào quang, lách mình  một cái đã xuất hiện bên cạnh đại sư Vô Trần, nâng hắn dậy, vẻ mặt lo lắng.

“Long lăng ngọc bội… A”

Bạch xà yêu vẻ mặt khiếp sợ nhìn ngọc bội đang không ngừng phát ra hồng quang, vừa kêu to một tiếng, ngay sau đó hồng quang của Long lăng ngọc bội rọi thằng lên thân xà yêu.

Nháy mắt, sắc mặt bạch xà yêu tái nhợt như tờ giấy, thân thể dần dần bắt đầu trở nên trong suốt, nửa thân dưới chậm rãi phân tán.

Không đến nửa giờ, chỗ bạch xà yêu vừa rồi còn đứng đã hoá thành tro tàn. Biến mất không thấy đâu nữa.

Cùng với tiếng hét thảm tan thành mây khói.

“Đại sư Vô Trần, chuyện này là thế nào?”

“Khụ khụ…”

Đại sư Vô Trần ho khan một trận kịch liệt, ánh mắt chuyển lên trên ngọc bội.

Thượng Cao vẻ mặt không dám tin nhìn tro cốt trên mặt đất, đáy mắt hiện lên một tia sợ hãi, nhưng trong nháy mắt đã khôi phục thần sắc khiếp sợ.

“Long lăng ngọc bội…”

Ánh mắt vẫn như trước dừng lại tại ngọc bội kia, đại sư Vô Trần thì thào lời vô nghĩa.

 

 


Chương 25+26+27

CHƯƠNG 25: THÌ RA LÀ MƠ

Edit: Hồng Liên Cơ

Beta : Lam Đình

“Linh nhi, đồng ý với ta, nhất định không được động tình với người khác, nếu không, ta sợ, ta sợ ta sẽ quá độc ác, đem tất cả yêu quái đến huỷ diệt thế giới, đồng ý với ta, nhất định phải đồng ý với ta…” Thanh âm lúc ẩn lúc hiện trong hư vô theo gió nhẹ nhàng tung bay…

Nắng mai toả ra bốn phía, ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng.

Đây là một ngày đẹp trời.

Lúc vừa mở mắt, Đường Linh phát hiện xung quanh có chút quen mắt, nhìn kỹ, đây chẳng phải là nơi hoàng đế Đại Hành an bài cho nàng trong đại điện sao?

Vừa nhìn thấy rõ ràng, Đường Linh bỗng nhiên liền nhảy dựng lên.

Tại sao nàng lại ở đây, nàng nhớ rõ bản thân hình như đang ở trong rừng sâu, sau đó gặp nữ yêu không biết từ cái gì biến thành, lại sau đó, nhảy xuống vực, có một đại soái ca rất đẹp trai ôm mình.

Nhưng mà, tại sao lại ở nơi này?

Chẳng lẽ những gì trong trí nhớ chỉ là gặp trong mơ, cũng không phải là sự thật ?

Trời ơi, Đường Linh hoàn toàn buồn bực, không nghĩ một soái ca như vậy chỉ có ở trong mơ mới có thể nhìn thấy, thật sự rất đáng tiếc.

Có điều, Đường Linh phát hiện, hình như trong giấc mơ của nàng đều liên quan đến mỹ nam? Xem ra nhất định là đã lớn rồi mà chưa từng yêu đương qua, cho nên xuân tâm rục rịch.

“Thả ta ra, thả ta ra…”

Trong lúc Đường Linh đang suy nghĩ vẩn vơ, một giọng nói không cam lòng truyền vào trong tai nàng.

Nhất thời kinh hãi, hoảng hốt quét mắt về bốn phía.

A, không có ai!

Xem ra nhất định là thế giới này quá kỳ quái, cho nên vừa mới đến đây không lâu, mà thần kinh đã bắt đầu xảy ra vấn đề.

Nàng cứ cho rằng chắc hẳn là như vậy.

Trên giường đặt một bộ quần áo cổ đại, xem ra là hoàng đế kia sai người giúp nàng chuẩn bị.

Mặc kệ, đi dạo một vòng trước rồi nói sau, dù sao cũng đã đến đây, không bằng đi ngắm cảnh, vui chơi một chút!

Hai ba bước đã đem quần áo mặc lên người, đứng trước gương, nhìn ngắm ,trong lúc nhất thời Đường Linh có chút không dám tin vào hai mắt mình.

Cái kia, nữ nhân trong gương chính là nàng sao?

Thật khó tin, quả thật cùng nàng trước kia khác nhau một trời một vực.

Một thân cổ trang màu trắng, phía trên có hoa văn màu đỏ kỳ lạ, đai lưng rộng chừng mười lăm cm, đeo hờ trên eo, đem đường cong hoàn mỹ eo nàng hiện ra ngoài.

Nhìn lên trên, tóc vẫn như trước, tóc của nàng không dài giống như người cổ đại, vì vậy nó cũng không phải là kiểu tóc có phong cách gì.

CHƯƠNG 26: MA TỘC RỤC RỊCH

Edit: Hồng Liên Cơ

Beta : Lam Đình

Mái tóc đen dài thẳng tắp như thác nước dừng ngang eo, mặc dù thoạt nhìn toàn bộ rất đẹp, nhưng kiểu tóc truyền thống Nhật Bản này thật sự có chút không thích hợp.

Có điều, Đường Linh cũng không có hứng thú đi quan tâm mấy chuyện này, chỉ cần là quần áo thì được, bất kể về phần nàng có hợp hay không, dù sao quần áo này trông cũng rất đẹp.

“Hello, buổi sáng tốt lành!” Vừa đi ngang qua cánh cổng trang nghiêm, Đường Linh hướng về hai cung nữ canh giữ chào hỏi.

Tối hôm qua cũng là hai người này canh tại chỗ này, thời điểm Hạo Thiên đưa Đường Linh về, xóa đi trí nhớ của hai người sau khi Đường Linh rời khỏi đây.

Cho nên, hai người cũng không nhớ rõ ngày hôm qua Đường Linh đã rời đi.

Mấy cung nữ này đều không nói chuyện, sắc mặt lãnh đạm, hệt như một cái thây khô, không có một chút sức sống nào, nếu như, người ta không biết các nàng còn sống, buổi tối nhìn thấy nhất định sẽ bị làm cho giật mình.

Nhìn thấy cung nữ cũng không để ý đến mình, Đường Linh bĩu môi, huơ huơ ống tay áo có chút không quen đi ra ngoài.

Cung vàng điện ngọc, mười phần cao quý, chói lọi bao phủ.

Trong triều đình, vẻ mặt Chu Vũ thâm trần ngồi trên long ỷ.

“Bệ hạ, hai tháng gần đây, không biết tại sao, Ma tộc rục rịch, một số lượng lớn tiến vào Đại Hành quốc, làm lòng dân hoảng sợ, ăn ngủ bất an, đứng ngồi không yên. Mong bệ hạ có thể thực thi thương sách ngăn lại đại loạn lần này.”

Người nói là Vương thừa tướng của Đại Hành quốc, giờ phút này đang lo lắng trùng trùng, sắc mặt cực kỳ không tốt.

Nói xong, Vương thừa tướng trở lại chỗ đứng của mình, hơi hơi cúi thấp người.

“Bệ hạ, Đại Chu quốc nói muốn công chúa Đại Chu cùng hoàng thượng liên hôn, việc này đã trì hoãn rất nhiều ngày, mong bệ hạ mau chóng quyết định.”

Người này là Liên Hách, Liên thừa tướng.

Cùng với Vương thừa tướng ngang vai ngang vế, địa vị ngang nhau.

Một người là Tả thừa tướng, một người là Hữu thừa tướng, Vương thừa tướng là Tả tướng, mà Liên thừa tướng là Hữu tướng.

Hai người đồng tâm hiệp lực, cùng tiên đế gầy dựng giang sơn này, bọn họ cùng nối gót tới bây giờ, cho đến khi Chu Vũ nắm giữ triều chính, cũng tận tâm tận lực giúp đỡ hơn nữa.

Vì thế mà quốc thái dân an, dân chúng an cư lạc nghiệp.

“Những chuyện này tại sao lại gộp chung với nhau.Tả tướng, trẫm lệnh cho ngươi đi đến phủ thần hộ vệ, đến mời thần hộ vệ Nhược Li, có nàng, trẫm nghĩ người của Ma tộc có khả năng sẽ bị hàng phục.”

“Việc này quả là diệu kế, vậy thỉnh hoàng thượng mau chóng giải thích với Đại Chu quốc. Đại Chu binh hùng tướng mạnh, nếu có một chút sơ xuất, khói lửa nổi lên bốn phía, chịu khổ chính là dân chúng ta.”

CHƯƠNG 27: BỨC VUA THOÁI VỊ

Edit: Hồng Liên Cơ

Beta : Lam Đình

Sắc mặt Hữu tướng rung động khuyên bảo, thân thể thoạt nhìn có vẻ lung lay sắp đổ, dù sao tuổi cũng đã cao, nói liên tục kích động một chút cũng cảm thấy khó thở.

Hoàng đế Đại Hành đồng tình với tình cảnh của dân, nghe triều thần hướng dẫn, nhưng bắt hắn phải lấy công chúa Đại Chu, không phải là làm khó hắn sao?

“Mong bệ hạ lấy đại cục làm trọng.” Hữu tướng đột nhiên cao giọng nói.

Tiếng nói vừa dứt, triều thần trước cửa đều quỳ xuống, cùng hô to.

“Mong bệ hạ lấy đại cục làm trọng!”

“Mong bệ hạ lấy đại cục làm trọng!”

Sau hai lần, mọi người duy trì động tác hai tay quỳ rạp trên mặt đất, kiên trì muốn Chu Vũ quyết định.

“Đây, đây không phải là làm khó trẫm sao! Vội vàng hấp tấp như vậy, làm sao trẫm quyết định được, cả đời này trong lòng trẫm đã sớm có người trong lòng rồi , sao còn có thế lấy công chúa Đại Chu chưa từng gặp mặt kia, thứ lỗi cho trẫm không thể chấp thuận cuộc hôn nhân này.”

Chu Vũ vung ống tay áo lên, nhìn sắc mặt kia, ngôn ngữ tràn đầy bất đắc dĩ cùng yếu đuối.

Cả đời hắn si tình, cuối cùng chẳng qua là người hèn yếu, ngoại trừ kiên trì yêu một người ra, cho tới bây giờ hắn cũng không muốn làm người ngồi trên long ỷ để người trong thiên ngước nhìn lên. Hắn chỉ muốn một đời một đôi người , cùng người yêu trong lòng nhàn vân dã hạc, cả đời hạnh phúc an khang thì tốt rồi.

Nhưng mà, người thương đã mất , hắn cũng đã ruột đau như thắt, chỉ mong có thể giữ lại phần tình cảm cho đến khi băng hà, nhưng vì sao những người này lại còn muốn buộc hắn đi lấy người khác.

Hắn thật sự không thể chấp nhận được.

“Mong bệ hạ suy xét cho quốc dân Đại Hành, không thể vì ham muốn cá nhân của bản thân mà hại trăm vạn bá tánh cả nước!”

“Bệ hạ…” Triều thần đang muốn cùng hô to lên, một giọng nói đánh gãy đồng tâm mọi người.

“Lớn mật, dám cả gan bức vua thoái vị, vội vã đe doạ bệ hạ làm cho mọi việc càng thêm khó giải quyết.”

Tiếng quát lớn vang vọng trong triều, mọi người đồng thời xoay đầu lại.

Một thân xiêm y màu lửa đỏ, không phải Nhược Ly thì là ai?

Chỉ thấy nàng lách mình, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt mọi người, sắc mặt rất tàn bạo, khí phách ngút trời.

“Thần tham kiến bệ hạ.”

Mặt hướng hoàng đế, Nhược Ly cung kính hô.

Khí thế kia có thể so với lốc xoáy, mười phần khí phách.

Mọi người nhất thời cùng nín thở, lại không dám nói một câu nào.

“Nhược Ly hộ vệ thần đứng lên đi.” Chu Vũ vừa thấy Nhược Ly xuất hiện, đáy lòng nhất thời yên lòng.

Có Nhược Ly, hắn không cần nói gì.

Đứng lên, Nhược Ly xoay người, ánh mắt tập trung nhìn mọi người, làm người ta không dám ngẩng đầu.


Chương 22+23+24

Chương 22: Ký ức trong vòng tay ấm áp

Edit: Lam Đình

Beta : Hồng Liên Cơ

Thuần khiết không nhuốm bụi trần, dùng một lời như vậy để hình dung một đế vương thống trị Ma giới, có chút làm cho người ta không thể hiểu nổi, nhưng quả đúng là hắn khiến cho người ta có loại cảm giác này.

Bạn không thể dùng từ hung ác, bá đạo hay cường thế để hình dung hắn, tựa hồ, những từ kia đối với hắn chính là một sự châm chọc vô cùng lớn.

Sắc mặt Hạo Thiên ôn nhu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt mà hắn đã khắc sâu vào tận đáy lòng, là bao lâu rồi hắn không được nhìn thấy gương mặt này.

Không biết… đã rất lâu, rất lâu rồi, dường như đến bây giờ không có bất kì kẻ nào còn nhớ rõ câu chuyện nhiều năm trước.

Hắn chỉ biết một điều, khi nàng nhắm mắt lại, hắn liền lâm vào giấc ngủ say, một giấc ngủ ba nghìn năm trăm năm, hắn không thể nghĩ được rằng, sau ba nghìn năm trăm năm tỉnh lại, nàng lại xuất hiện trước mắt hắn.

Đây là món quà trân quý nhất mà khi hắn tỉnh dậy.

Từng vì một hình bóng kia, hắn tranh ngôi đế vạn năm, thề rằng phải giành cho được vị trí đó, để cho nàng trở thành đế hậu.

Từng vì muốn giành được nụ cười kia, hắn cam lòng sa vào ma đạo, gầy dựng tam giới, xem nó như một món quà, chắp tay đem nó đến trước mặt tặng cho nàng, chứng kiến nàng kết hôn.

 


Từng…

Từng…

Bao nhiêu cái từng, bao nhiêu cái vạn năm, bao nhiêu thời đại, bao nhiêu cái xuân thu, cho đến khi nàng nhắm mắt lại, thế giới của hắn hoàn toàn bị hủy diệt.

Vì thế, hắn cũng muốn hủy diệt thế giới này, hắn muốn chiếm lấy thế giời rồi lại một lần nữa phá hủy nó.

Hắn hận, hắn hận thế giới này đã quấy nhiễu hạnh phúc của hắn….

Không biết qua bao lâu, hắn hoàn toàn đắm chìm trong quá khứ, Đường Linh giật giật mi mắt, môi dưới khẽ động.

“Ưm.” Một tiếng nói mê, nàng chậm rãi mở mắt.

”Ngân Hồ, ra ngoài một chút đi.” Lấy linh lực dẫn âm , Hạo Thiên hướng Ngân Hồ phân phó.

Thế giới hai người của hắn và nàng, không cần người dư thừa xen vào.

Chỉ cần hai người bọn là tốt rồi, quá tốt rồi…

Lòng Ngân Hồ lắng lại một chút, đáy mắt hiện lên nỗi cô đơn, phất tay một cái, nàng hóa thành một làn khói trắng biến mắt trong nháy mắt.

Đường Linh mở mắt, hai tròng mắt mơ hồ, một khuôn mặt tuyệt thế khuynh thành dần rơi vào đáy mắt nàng.

Theo độ mở to của đôi mắt, diện mạo kia ngày càng trở nên rõ ràng.

Một đầu tóc bạc bay múa trong gió, một loại ảo giác như trong thế giới hư ảo.

Khuôn mặt sắc bén như điêu khắc,đôi mắt nhàn nhạt màu đỏ, so với mái tóc bạc kia hoàn toàn tương phản.

Trường bào trắng như tuyết, càng làm tôn lên khí chất hoàn mỹ của hắn.

Chương 23 : Ái niệm ngàn năm 1

Edit : Lam Đình

Beta : Hồng Liên Cơ

Đó là một nam tử khuynh thiên khuynh địa[1], khiến cho người ta có cảm giác bình yên cùng ôn nhu.

[1] Khuynh thiên khuynh địa : Đảo lộn trời đất.

Đường Linh không nhịn được muốn nhắm mắt lại tiếp tục hưởng thụ hương vị quen thuộc kia.

Quen thuộc?

Không đúng, như thế nào nàng lại nghĩ đến hai từ đó, nàng vừa đặt chân đến thế giới xa lạ này, ngoại trừ vài lần gặp tên hoàng đế Đại Hành gì kia, theo lý thuyết nàng không quen biết người nào cả. Vậy tại sao, nam tử trước mắt lại đem đến cho nàng một loại cảm giác quen thuộc thế này? Giống như khắc thật sâu vào tận đáy lòng, vĩnh viễn cũng không quên cảm giác kì lạ này?

Hạo Thiên dịu dàng nhìn khuôn mặt đã mấy ngàn năm không gặp, không nói gì, ánh sáng nhu hòa nơi đáy mắt lưu chuyển, giống như bọt nước động trong mắt, nhu tình kia nhè nhẹ lộ ra ngoài, sau hàng ngàn năm xoay chuyển được mất, may mắn thay, cuối cùng, nàng vẫn trở về bên cạnh hắn.

“Ngươi là ai? Nữ yêu vừa rồi đâu?” Đường Linh có chút yếu ớt hỏi. Có lẽ vừa mới bị làm cho khiếp sợ, cho nên, lúc này nói chuyện có hơi không rõ ràng cùng run sợ, đột nhiên nàng muốn khóc, muốn rúc đầu vào lòng mỹ nam tử này mà khóc một trận thật lớn.

Vì sao, rốt cuộc là vì cái gì?

Khóe mắt nàng bắt đầu ươn ướt, yết hầu cũng hơi nghẹn ngào, nàng không nghĩ sẽ khóc, nhưng mà, vì sao tự nhiên lại muốn khóc?

Một giọt nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn xuống, rồi rơi trên mu bàn tay đang nắm lấy tay nàng của Hạo Thiên.

Hắn giật thót tim, nàng khóc!

Đột nhiên, đáy lòng hắn dâng lên một cảm giác vô cùng hạnh phúc, vô cùng cao hứng, xem ra, nàng không hề quên hắn, tuy rằng sống ở thế giới kia, nàng vẫn luôn dành một vị trí cho hắn.

Tuy rằng luân hồi vạn năm, vị trí này vẫn thủy chung như một, cho đến bây giờ cũng chưa từng thay đổi.

Nhưng mà, hắn đã sai lầm rồi, đã quá sai….

“Cho dù chết, ta cũng sẽ không làm gì tổn thương đến nàng, vĩnh viễn, vĩnh viễn cũng không….” Thanh âm thâm trầm của hắn vang lên, như là vừa nhớ lại một hồi ức đau lòng nào đó.

Hắn không xưng bản đế trước mặt nàng, nàng mới chính là nữ vương của hắn, cho nên, hắn chỉ xưng hai từ bản đế này đối với những kẻ hèn mọn phục tùng dưới chân hắn.

Hắn không trả lời chính mình là ai, cũng không cần trả lời, hiện giờ, tuy nàng không bỏ rơi bóng hình hắn trên đường luân hồi, nhưng nàng vẫn không thể nhớ rõ hắn là ai, vì thế, hắn muốn lấy một thân phận mới khiến nàng một lần nữa yêu hắn, để cho nàng cam tâm tình nguyện trở về bên cạnh hắn.

Đường Linh chỉ cảm thấy tim mình đau nhói, giống như trái tim đang trống rỗng, đột nhiên có thứ gì chặn lại, rất khó chịu, rất không thoải mái.


Chương 24: Yêu nhau say đắm sau ngàn năm 2

Edit: Lam Đình

Beta : Hồng Liên Cơ


“Ta không cố ý, thực xin lỗi!” Lâu sau, Đường Linh mới chậm rãi mở miệng nói ra những lời này.

Không nên như vậy, nàng có chút bối rối, tại sao nàng lại lộ ra vẻ yếu đuối trước mặt một nam tử không quen biết chứ, điều này khiến cho nàng cảm thấy chính mình thực thất lễ, đối với người ta vô cùng không kính trọng.

Hạo Thiên cười khẽ, phong tình vạn chủng như vậy, tựa như một yêu tinh quyến rũ, mê hoặc lòng người, những từ hình dung nữ nhân thế kia hoàn toàn không thích hợp dành cho hắn.

Một loại trong trẻo nhưng pha chút lạnh lùng, không bon chen, tranh giành với cuộc sống lại càng khiến cho người ta bất tri bất giác bắt đầu càng lún sâu, sa vào bẫy.

“Linh nhi….” Sau một lúc lâu, khóe môi hắn cong lên đầy ý cười, không biết thế nào, chỉ là muốn nhẹ nhàng gọi nàng mà thôi, không chút cường thế có được nàng….

Đường Linh sửng sốt, đáy mắt mang theo mê mẩn, hắn, như thế nào biết tên nàng?

“Không cần nghi hoặc, được không? Sẽ có một ngày nàng sẽ hiểu.”

Thanh âm dịu dàng đến tận cùng, nhẹ nhành bâng quơ như mây trôi, vẻ mặt ôn hòa, làn tóc bạc cứ thế thỏa thích vui đùa cùng cơn gió, khuôn mặt tuyệt mỹ so với tuyết liên[1] còn lạnh lẽo hơn đó để lộ ra chút vị ấm áp.

[1] Tuyết liên, một đặc sản hiếm có của vùng Tân Cương, là loài hoa sống trên độ cao 3000-3500m so với mực nước biển. Những ngọn núi tuyết ở vùng núi Thiên Sơn thuộc tỉnh Tân Cương – Trung Quốc chính là nơi mà người ta tìm thấy loài hoa này lần đầu tiên. Vì vậy, người ta đặt luôn tên cho loài hoa này là “Thiên sơn tuyết liên”.

Đường Linh ngoan ngoãn gật gật đầu, xem như đồng ý với Hạo Thiên, trước lời nói của nam nhân này, nàng không thể cự tuyệt hay phản kháng.

Đã lớn đến tuổi này nhưng nàng cam đoan cho đến bây giờ nàng cũng chưa từng ngoan đến thế này, tựa như một con cừu nhỏ vâng lời và nhu thuận.

“Yên tâm ngủ một giấc đi, sau khi tỉnh lại chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.” Hạo Thiên dùng ngữ khí nhẹ nhàng nói, hàng vạn nhu tình dưới đáy mắt  từng chút, từng chút nhỏ giọt xuống.

Cả người Đường Linh như mềm nhũn, nàng từ từ nhắm mắt lại, nặng nề đi vào giấc ngủ.

Hạo Thiên dịu dàng nhìn dung nhan nhu thuận trước mắt, nàng đã thay đổi, không còn ngỗ nghịch và bướng bỉnh giống như trước đây, nhưng mà, vô luận nàng thay đổi như thế nào, tình cảm của hắn đối với nàng vẫn như trước, chỉ có tăng chứ không có giảm.

Chỉ thấy Hạo Thiên ôm lấy thắt lưng Đường Linh, thân ảnh màu trắng chậm rãi bay lên, gió đêm vẫn như cũ thổi bạch sam của hắn bay lên bay xuống, phiêu dật vô cùng, giống như tinh linh mới sinh không hề cảm giác nguy cơ.

Động tác bay lên thật thong thả, hắn muốn ở bên nàng lâu hơn một chút nữa.

Kỳ thật, nếu có thể, hắn rất muốn đưa nàng đến Ma giới, nhưng bất đắc dĩ, bây giờ Đường Linh đã là người bình thường, nếu cố đưa nàng vào đó, chắc chắn ma khí sẽ xâm nhập cơ thể, cuối cùng hít thở không thông mà chết.

Cho nên, hắn chỉ có thể tạm đưa nàng đến nơi của người khác, đợi sau khi hắn giải trừ ma khí dày đặc kia sẽ đưa nàng trở về.


Chương 10

Trọn Kiếp Yêu Em

***

Chương 10

Edit : Lam Đình

Sáng sớm , điện thoại bên ngoài phòng khách không ngừng reo vang , cha mẹ đều đi làm cả rồi , ông nội thì đã đến sân thể dục rèn luyện cơ thể , anh hai không biết có chuyện gì cũng ra ngoài từ sớm , điện thoại reo mãi vẫn không ai nghe.

” A lô , tìm ai đấy ạ ?”

” Lí Ngọc Uyển , cậu không nghe điện thoại có đúng hay không , gọi cho bảy tám cuộc rồi cậu cũng không thèm nghe , cậu đã quên hôm nay phải đến trường để đăng kí nguyện vọng sao ?”

” Là Tinh Tinh à ! Hôm nay ? Tớ nhớ là ngày mai mà ! ” Trên giấy báo rõ ràng viết là ngày mai đó nha.

” Lúc phát giấy báo , thầy giáo đã nói bởi vì ngày mai có việc cho nên dời lại trước một ngày , cậu sẽ không quên chứ !”

Đúng là tôi không nhớ một chút gì cả.

” Đợi tớ hai mươi phút , hai mươi phút sau gặp nhau ở trước cổng trường !”

***

” Tinh Tinh , may rằng cậu nhắc tớ , nếu không tớ nhất định chết chắc rồi !” Cảm động ôm chầm lấy Tinh Tinh đang đứng chờ ở trước cổng trường.

” Đêm qua tớ có gọi điện nhắc cậu , nhưng di động không ai nghe máy .”

Di động ? Không phải chứ , tôi lục lọi tìm chiếc điện thoại trong túi , bảy cuộc gọi nhỡ , ba tin nhắn chưa đọc , nội dung của tất cả đều là Tinh Tinh nhắc tôi hôm nay phải đến trường đăng kí nguyện vọng.

” Thực xin lỗi , thực xin lỗi , đêm qua tớ để điện thoại trong phòng nên không nghe thấy , may là sáng hôm nay cậu thông minh biết gọi điện thoại bàn cho tớ !”

” Ngày hôm qua cậu không về nhà à ? Không thể nào chứ !” Tinh Tinh vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm tôi , cậu ấy biết 9 giờ rưỡi là giờ giới nghiêm của nhà tôi, về trễ một chút cũng sẽ bị trách mắng chứ đừng nói một đêm không về .

” Không có , đêm qua tớ có ở nhà mà , chẳng qua là không ở trong phòng thôi .” Tôi làm sao dám qua đêm bên ngoài chứ , huống chi bây giờ đang là thời điểm quan trọng.

” A , vậy đêm qua cậu ngủ ở đâu ?”

” Phòng anh hai , bên đó có điều hòa , phòng tớ nóng bức quá !”  Tôi khoác tay Tinh Tinh bước vào trường.

” Anh hai cậu đâu , không ở nhà à ? Đúng là thành tích tốt , không cần quan tâm đến việc phải điền mấy cái nguyện vọng kia , thi xong là có thể tự do đi chơi thoải mái .” Tinh Tinh thi lần này không được tốt lắm nên khẩu khí nói chuyện cũng mang chút vị chua .

” Không có , anh tớ không có đi ra ngoài , anh ấy ở nhà mà , ngày hôm qua chúng tớ còn cùng bàn tính về chuyện sau này !” Đúng vậy , bàn bạc đến cuối cùng , tôi lại ngủ thiếp đi trước.

” Cậu sẽ không ngủ cùng phòng với anh ấy chứ !” Tinh Tinh dừng bước , gắt gao nhìn chằm chằm tôi .

” Ừm , ngủ một phòng , chúng tớ từ nhỏ đều ngủ một phòng mà .” Tuy rằng , ba tháng trước đã phân phòng.

” Trên cùng một gường “

” Ừ , cùng một giường !” Trong phòng anh ấy chỉ có một chiếc giường , dù sao cũng khá lớn , chẳng lẽ tôi còn phải dời giường của mình qua , rất phiền toái.

” Một chiếc chăn ?”

” Cũng không hẳn, Tinh Tinh , sao cậu lại hỏi vấn đề này kỹ đến vậy ?” Hôm nay Tinh Tinh thật là lạ . Từ lúc học tiểu học ,chúng tôi đã ngồi cùng bàn , cậu ấy cũng sớm biết tôi và anh hai vẫn ngủ chung phòng mà , hôm nay sao lại phản ứng kỳ quái như vậy.

” Lí Ngọc Uyển , cậu khai thật cho tớ, cậu không phải rơi vào tình huống yêu anh trai của mình , hoặc là tình huống anh trai cậu yêu cậu chứ ?”Tinh Tinh kéo tay tôi không cho tôi bước về phía trước nữa.

Tình huống yêu anh trai , yêu em gái ? Không phải mà , tuy rằng quan hệ giữa tôi và anh ấy so với anh em bình thường có tốt hơn rất nhiều  ,nhưng nói cho cùng loại tình tiết biến thái như trong tiểu thuyết hay phim truyền hình này dường như lại rất nghiêm trọng .

” Tinh Tinh , hôm nay cũng thật khó hiểu ,cậu cũng biết , trong nhà , người thân thiết nhất với tớ chỉ có anh ấy , hơn nữa , từ nhỏ chúng tớ cũng ngủ cùng phòng , bây giờ cũng như vậy , không có gì là khác lạ cả , nếu cậu có anh , chắc chắn cậu cũng sẽ giống tớ thôi !” Tôi vỗ vai Tinh Tinh , vẻ mặt như muốn nói cậu đã suy nghĩ phức tạp hóa vấn đề rồi.

” Dù sao tớ cũng cảm thấy hai anh em nhà các người thật rất kỳ lạ , bình thường , đến tuổi này , em gái hẳn sẽ không ngủ cùng giường với anh trai nữa .” Tinh Tinh vẫn bày ra vẻ mặt khó tin.

” Bởi vì chúng tớ là sinh đôi , từ lúc ở trong bụng mẹ đã ngủ cùng nhau , cho nên bây giờ vẫn ngủ cùng cũng không có gì quái lạ. Vào học thôi , sắp trễ rồi đấy.” Tôi kéo Tinh Tinh chạy về hướng phòng học.


Yêu anh trai , yêu em gái ? Lớn đến tuổi này không nên ngủ cùng anh trai ? Mười tám tuổi còn ngủ chung với anh hai , thật sự rất lạ sao ? Bạn học xung quanh hầu như đều là con một , không có anh chị em . Muốn tìm một người có anh chị em hỏi một chút , nhưng quan hệ bạn bè lại không tốt , không biết phải mở miệng như thế nào . Chẳng lẽ lại vừa mở miệng ra liền hỏi , bây giờ cậu có cùng anh cậu hay em trai ngủ chung , hoặc bây giờ cậu có phải hay không còn ngủ chung với em gái hay chị gái ? Vấn đề quái gở như vậy kêu tôi làm thế nào lại có thể hỏi ra ngoài miệng.


” Uyển Uyển , sao lại thẫn thờ như vậy ? Nghe nói hôm nay em đi đăng ký nguyện vọng à ?”

” Cha nói với anh sao ? May mắn có Tinh Tinh nhắc em đó , thiếu chút nữa em quên bén đi mất. Anh mới về à , gần 12 giờ rồi sao ?” Từ sáng sớm đã ra khỏi nhà , hiện tại mới về , đáng tiếc , trong nhà , giờ giới nghiêm vô hiệu lực với anh hai , nhưng đối với tôi lại có tác dụng.

” Ừ , hôm nay anh đi đăng kí nguyện vọng , mấy bạn học kêu la tụ  họ̣p , cho nên cùng bọn họ đi ăn cơm rồi chiều lại đi chơi một chút .”

[ LĐ : Giống chồng báo cáo lịch trình với vợ ghê chưa :) ) ]

” Anh uống rượu sao ? Trên người nồng nặc mùi rượu , thật khó ngửi , mau đi tắm đi , nhanh đi !” Anh ấy tựa đầu vào vai tôi , mùi rượu trên người tỏa ra ,  vô cùng khó chịu.

” Ừ , anh đi tắm đây !” Anh xoay người bước vào phòng vệ sinh.

Hôm nay tâm tình của anh ấy hẳn là rất tốt , tôi hiếm khi mới nhìn thấy anh uống rượu , ngay cả trong ngày lễ mừng năm mới , cha mẹ cho phép anh uống rượu , anh ấy cũng chì miễn cưỡng nhấp môi một ít , chưa từng thấy anh uống say như vậy.

***

” Anh , đừng vẫy nước lên người em !” Anh ấy như con chó nhỏ bị rơi xuống nước , liên tục vẫy nuớc tung tóe từ mái tóc ướt sũng.

” Cuối cùng đã có thể rời khỏi nhà ! Cuối cùng đã có thể….. ” Đột nhiên anh ngã vào người tôi , mặc dù trong phòng điều hòa không nóng , thế nhưng người trên người lại rất nặng.

” Anh ? Anh …. ” Tôi lay lay vai anh , không phản ứng , chắc là đã ngủ rồi.

Tôi định tắt đèn ngủ trên đầu giường , nhưng tay vừa mới đưa ra đã bị nắm lại. Anh vươn tay nhấn công tắc tắt đèn , nhưng cơ thể anh vẫn như cũ đè lên người tôi , hơi thở mang theo chút ấm áp , chút hương rượu nồng vấn vương ở quanh cổ tôi .

Đồng hồ đã điểm 12 giờ , không biết có phải bởi vì đã ngủ trước đó rồi cho nên bây giờ mới tỉnh táo như vậy hay là còn vì một nguyên nhân nào khác mà tôi nửa điểm buồn ngủ cũng không có.

Tôi dán mắt vào trần nhà , nhớ lại những gì hôm nay Tinh Tinh đã nói , yêu anh trai , yêu em gái ? Chắc chắn là không phải đâu , anh ấy chính là anh hai tôi , sẽ không thể bỗng dưng biến thành người yêu được , có lẽ anh ấy cũng nghĩ như tôi thế này , bởi vì chúng tôi là song sinh cho nên tình cảm có thân thiết hơn những cặp anh em khác cũng là điều có thể giải thích được . Hơn nữa , người ưu tú như anh ấy vậy , làm sao có thể yêu phải em gái của chính mình . Đều do Tinh Tinh hại tôi bắt đầu suy nghĩ linh tinh cả.

Anh khẽ cựa mình , dụi đầu vào cổ tôi. Tôi nhắm mặt lại , vờ như đã ngủ say, thế nhưng , trên đôi vai trần chợt cảm nhận được có cái gì đó giống như một nụ hôn khiến cho tôi kinh ngạc trợn to hai mắt , không phải chứ ? Dây áo ngủ một bên vai tuột xuống , bờ môi ấm nóng lặng lẽ di chuyển xuống hai phiến xương quai xanh , rồi khẽ cắn nhẹ một cái. Vừa rồi còn có thể xem là tôi tự ảo giác , nhưng bây giờ đã không còn được xem là ảo giác nữa rồi , chẳng lẽ anh hai lầm tưởng tôi là bạn gái anh.

Anh ấy có bạn gái khi nào mà tôi không biết vậy ? Hơn nữa hình như hai người cũng rất thân mật thì phải . Ngày mai nhất định phải truy hỏi anh một chút mới được , có bạn gái không nói cho tôi biết đã thế còn làm những hành động thân mật với chị ấy như vậy nữa, không biết bọn họ có làm điều gì vượt giới hạn hay không ? Ngày mai tôi nhất định phải nói cho anh ấy biết , là một người học sinh phải lấy bài tập và sách vở làm trọng , không nên suốt ngày chỉ biết nghĩ đến chuyện yêu đương . Yêu đương rất ảnh hưởng đến việc học tập . Hơn nữa , tôi còn nghe nói , nếu làm chuyện kia quá sớm thân thể sẽ không tốt , ngày mai chắc chắn tôi phải nhớ khuyên anh hai.

Hiếm khi thấy buổi sáng mọi người đều ra khỏi nhà , tất cả đều đã đi làm chỉ còn mỗi anh hai và tôi ở nhà. Tôi lười biếng cuộn mình trong chăn ôm quyển manga , mắt chăm chăm nhìn trang truyện , nhưng tâm lý lại nghĩ đến chuyện đêm qua , nên mở miệng hỏi anh ấy như thế nào đây. Tuy rằng chúng tôi thực sự rất thân , nhưng nếu anh ấy đã không muốn nói ,dù có hỏi như thế nào kết quả vẫn như cũ.

” Em đang suy nghĩ gì vậy ?” Anh duỗi tay gõ nhẹ vào trán tôi.

” Không có gì , em đang đọc truyện mà !” Tôi vẫy vẫy quyển manga trong tay . Mở miệng như thế nào , mở miệng như thế nào đây ?

” Em đã xem trang đó mười phút rồi , còn nói không phải đang ngẩn người !”


Ít khi có dịp anh hai học theo thói lười biếng của tôi , nằm ườn trên giường không chịu dậy.

” Trang này khá thú vị , cho nên em xem lâu một chút thôi .”

Anh nghiêng đầu nhìn tôi giở sang trang khác .”Ồ , anh không ngờ em lại hứng thú với loại truyện này .”

Loại truyện này ? Tôi nhìn vào quyển manga , là ảnh đen trắng hai nam sinh đang hôn nhau.

A , như thế nào tôi lại giở phải trang này vậy ! Tuy rằng tôi đối với manga đam mỹ có chút hứng thú nho nhỏ , nhưng bị anh hai bắt gặp được là một vấn đề khác nha.

” Anh , kỳ thật , em không phải thích loại manga này đâu , chỉ là ngẫu nhiên đọc thôi , quyển này là Tinh Tinh cho em mượn , ngày mai em sẽ trả lại cho cậu ấy ngay !” Tinh Tinh , thực xin lỗi, tớ đành phải cho cậu mang tiếng oan rồi , tôi trầm mặc tự hối lỗi.

Ném quyển manga trên tay xuống , rúc vào trong ngực anh :” Anh , anh sắp là sinh viên rồi , vào đại học có thể tự do yêu đương sao ? Tiêu chuẩn tìm bạn gái của anh như thế nào ?” Hôm nay tôi nhất định , nhất định phải tra ra bạn gái của anh là ai . Nhất định!


” Uyển Uyển của anh muốn yêu rồi sao ?” Anh nhẹ nhàng gỡ những lọn tóc của tôi đang quấn quanh ngón tay mình ra ,rồi lại quấn vào lại.

“ Đương nhiên , mối tình đầu của Uyển Uyển em tất nhiên phải  tìm một bạch mã hoàng tử để nói chuyện yêu đương chứ !”

” Uyển Uyển muốn tìm bạn trai như thế nào ?”

” Bạn trai của em phải có bộ dạng thực nhã nhặn , phong độ  , nhưng vừa có thể bảo vệ tốt cho em , còn phải cưng chiều em , phải yêu em , bảo vệ em , còn nữa , phải thông minh giống như anh hai !”

” Tiêu chuẩn thật là nhiều !” Tôi nghe được anh hai thấp giọng buồn cười.

” Đương nhiên , em thông minh đáng yêu như vậy , dĩ nhiên phải là tài tử đẹp trai mới xứng với em !”

” Ừm , em cứ từ từ tuyển đi . Còn không mau rời giường , không phải em nói thi xong rồi sẽ cho phép anh mời em ăn cơm Tây sao ? Hôm nay vừa lúc không ai ở nhà , chúng ta đi ăn thôi !”

” Thật tốt quá !” Tôi vui mừng nhảy cẫng lên rồi nhanh chóng quay về phòng mình thay quần áo.


T- shirt kết hợp cùng quần bò quá đơn giản , áo len cổ chữ V phối với váy bó quá già , vẫn là bộ này tốt nhất , chiếc váy màu lam nhạt không tay , với cổ áo vuông và thắt lưng cao.

Tôi ngồi trước gương bắt đầu chải tóc , vô tình liếc mắt nhìn thấy trên hai phiến xương quai xanh xuất hiện một vết đỏ nhạt khác thường , sờ không thấy ngứa , cũng chẳng thấy đau , hay là vừa rồi thay quần áo không để ý bị muỗi cắn ? Mặc kệ , tôi cầm lọ dầu cù là trên bàn , thoa thoa lên điểm hồng kia , xem như bị muỗi cắn đi .


Chúng tôi cùng đi ăn cà ri bò , uống một chút rượu đỏ , sau đó lại đi xem phim , cuối cùng anh hai còn dẫn tôi vào quán bar chơi . Về đến nhà cũng đã muộn .

Mọi người trong nhà đã sớm tắt đèn lên lầu ngủ , lúc tôi gặp mẹ trong nhà vệ sinh , bà nhìn tôi như muốn nói điều gì đó , thế nhưng sau đó lại nhẫn nhịn quay đầu bước về phòng .

” Uyển Uyển , tắm rửa rồi đi ngủ đi !”

” Vâng !” Tôi cầm quần áo ngủ đi vào phòng vệ sinh , dội dội một hồi , rồi đủng đỉnh từ phòng vệ sinh bước ra.

Không biết có phải bởi vì hơi nước khiến cho rượu bắt đầu phát huy tác dụng hay không , đầu óc tôi có chút choáng váng , toàn thân giống như đang trôi nổi trong không khí ,bước trên những đám mây như hư không.

” Uyển Uyển , ngoan ngoãn ngủ đi , đừng làm loạn nữa được không ?”

” Vâng ! A , từ lúc nào anh đã trèo lên giường vậy ? Sao em lại không biết a ?”

Đúng rồi , hôm nay tôi còn có một chuyện quan trọng muốn hỏi anh hai . Thiếu chút nữa đã quên bén đi mất ! Tôi đổi hướng bò lên người anh hai, đưa gương mặt anh chuyển sang đối diện với mình.. Ánh mắt là cửa sổ tâm hồn , nếu anh nếu dối, tôi nhất định sẽ nhìn ra được.

” Anh , không phải anh đã có bạn gái rồi chứ ? Học sinh không nên yêu đương sớm , phải lấy bài tập và sách vở làm trọng , tình cảm nam nữ sẽ làm ảnh hưởng đến việc học , khiến cho thành tích cũng sẽ không tốt ! ” Tôi ngâm nga liệt kê những hậu quả của việc yêu sớm .

” Em không thích anh có bạn gái , rất ghét , rất ghét …. ” Tôi tựa đầu vào vai anh , khẽ than.

Dường như anh nói gì đó , nhưng dường như lại chưa nói điều gì.


Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 44 other followers