Chương 25.1

Chương 25.1

Edit : Nga Lun

Beta : Lạc Lạc

Trên đường về, Phí Nặc Nam vừa sợ lại vừa lo.
Sợ là người của mình ở trong nhà nhưng lại có kẻ dám đến hành động đến , còn lo vì  Sở Tiểu Kiều đang ở cùng Phí Nặc Hiên.
Tuy rằng Sở Tiểu Kiều bây giờ được  hắn bảo vệ trong tay nhưng khó tránh khỏi không lo lắng.
“Đại thúc!! Em không sao, mà Phí Nặc Hiên cũng không có vấn đề gì, chúng em không có bị thương “
Phí Nặc Nam nhẹ nhàng vỗ lưng Sở Tiểu Kiều để an ủi, cảm nhận rõ ràng hơi ấm của cô, bỗng nhớ ra điều gì đó, Phí Nặc Nam quay về phía phòng trong hỏi “ Nặc Hiên làm sao vậy ?”
Sở Tiểu Kiều nhớ lại chuyện xảy ra lúc đó miễn cưỡng nói qua loa một lần, đương nhiên sẽ không kể cú lộn ra khỏi sô pha ,và việc cô cầm cây gậy trong tay Phí Nặc Hiên giáng xuống bộ phận nào đó của kẻ đột nhập.
Phí Nặc Nam sợ cô bị động thai khí làm tổn thương bảo bối trong bụng nên vẫn luôn không cho cô vận động kịch liệt. Sở Tiểu Kiều mà nói ra cảnh tượng lúc đó thì không biết Phí Nặc Nam sẽ lo lắng khẩn trương thành bộ dạng gì nữa.
Nghe Sở Tiểu Kiều nói đại khái  tình huống ngay lúc đó. Đầu tiên Phí Nặc Nam chỉ ừ một tiếng, rổi lại hỏi: “  Này, kẻ đột nhập làm thế nào mà ngã xuống? Lúc ấy Nặc Hiên đang bị thương mà trên cây gậy cũng không có vết máu , nói  cách khác không phải nó động thủ. Cây gậy ấy không thể tự nhiên làm cho tên kia tự dưng bất tỉnh?”
Lông mày Phí Nặc Nam lóe lên tia sáng .
Sở Tiểu Kiều có cảm giác hàng loạt mây đen đang kéo đến trên đầu!!!
Đại thúc thật là…Không có ai lừa được hắn a.
Sở Tiểu Kiều lại bắt đầu giở thói giả ngốc, cô (hắc hắc cũng là nga)
Phí Nặc Nam hung hăng ôm cô vào lồng ngực. “ Chỉ được 1 lần này thôi, biết không? Bảo bối, anh chỉ cho phép một lần này thôi”
Ánh mặt có phần tối lại , giọng nói trầm khàn mang theo chút u ám.
Đối với hắn mà nói, chuyện này không được phép xảy ra 1 lần nào nữa, không ở gần cô, hắn yên tâm dù chỉ một chút cũng không được
Sở Tiểu Kiều đang tính toán để chối tội,cũng không nghĩ rằng Phí Nặc Nam chỉ nói một câu rổi bỏ qua, cô nhất thời nở nụ cười có chút ngượng nghùng: “Đại thúc… về sau em sẽ không như thế nữa”.
Phí Nặc Nam điểm nhẹ cái mũi của Sở Tiểu Kiều : “ Nếu lần tới chuyện xảy ra, em định làm như thế nào?”
Ánh mắt Sở Tiểu Kiều trở nên sắc bén: “ Em nhất định sẽ đập hắn cho đến chết”.
Tiếng nói vừa dứt làm cho Phí Nặc Nam cứng người, hắn ôm chặt lấy cô, người hơi hướng về một phía, Sở Tiểu Kiều chớp chớp mát ngây thơ, khuôn mặt Phí Nặc Nam dán sát vào mặt Sở Tiểu Kiều, khuôn mặt Phí Nặc Nam rõ rang trước mặt Sở Tiều Kiều, hắn nhíu mày “ Vật nhỏ, em nói cái gì?”
Ơ, mình có nói bậy sao?
Sở Tiểu Kiều thật không hiểu, chẳng lẽ không nên nói như thế sao?
Nhìn cô không hiểu tí gì khiến cho Phí Nặc Nam thật sự muốn xem trong não cô có gì nữa.
“Sở Tiểu Kiều!!!” có lẽ đây là lần đầu tiên Phí Nặc Nam gọi tên cả tên họ trước mặt Sở Tiểu Kiều khiến cho Sở Tiểu Kiều giật mình, rất nhanh gật đầu. Phí Nặc Nam gằn từng chữ một nói “ Em nghe rõ ràng cho tôi, nhớ kỹ nếu gặp tình huống như vậy, việc em cần làm chính là bảo vệ cục cưng, sau đó liền  rời đi, rõ chưa? Chỗ nào an toàn thì đến chỗ đó, những chuyện còn lại em không cần lo”.
Sở Tiểu Kiều sửng sốt, lời nói bật ra: “Ơ, Phí Nặc Hiên thì sao? Em cũng không cần lo cho cậu ấy ư ?”.
“Chuyện như thế này tôi tuyệt đối sẽ không cho phép sảy ra lần thứ hai. Nặc Hiên ở nơi nào, nơi đó có tôi, sẽ có người của tôi , chuyện đầu tiên là phải rời đi, Chỗ nào an toàn em liền đi rõ chưa?”.
Phí Nặc Nam nói những lời này đều có chủ ý, muốn cô không cần ra tay. Nhỡ kẻ kia lợi hại hơn thì làm sao bây giờ? Mà  Tiểu Kiều thì lại có suy nghĩ khác.
“ Đại thúc, anh nói Phí Nặc Hiên bên cạnh có anh, có người của anh, còn có chính bản thân cậu ấy cho nên không cần lo lắng cho cậu ấy. Em không có anh, không có người của anh, cho nên không ai bảo vệ em nên em chỉ có thể chạy trốn thôi đúng không?”
Sở Tiểu Kiều nheo ánh mắt lại, vừa nói ra những lời này, Sở Tiểu Kiều có cảm giác mình được ôm chặt thêm một vòng.Hắc hắc, có vẻ như  Phí Nặc Nam không nghĩ rằng Sở Tiểu Kiều lại có thể nói ra những lời như thế
Phí Nặc Nam làm thế nào lại không biết rằng Sở Tiểu Kiều cố ý. Nghiến răng ở tai Sở Tiểu Kiều nói: “Mặc kệ như thế nào, em đều phải nhớ kĩ cho tôi, bất kì cái gì em chỉ cần quan tâm chính mình là ổn rồi. Người khác không cần quan tâm, rõ chưa?”
Sở Tiểu Kiều tỏ vẻ nghi ngờ, chớp chớp hai mắt: “ Đại thúc, nói theo ý anh thì nếu về sau anh gặp chuyện không may thì em cũng không cần quan tâm, không cần lo lắng cho anh à?”.
Phí Nặc Nam ôm lấy cô, Sở Tiểu Kiều nghĩ rằng  Phí Nặc Nam nhất định sẽ bá đạo mà nói :’nếu tôi xảy ra chuyện, em không thể không quan tâm tôi’
Bên tai truyền đến  âm thanh cực kì rõ ràng: “ Đúng vậy, không cần quan tâm tôi, chỉ cần quan tâm chính mình là đủ”.
Đáy lòng sinh ra một loại cảm giác cảm động  bao quanh trái tim, một cảm giác gì đó ấm áp không nói nên lời.
Qua một lúc,  Sở Tiểu Kiều mới hồi phục lại tinh thần, kiễng mũi chân đem môi mình hôn lên má Phí Nặc Nam. Giống như cách Phí Nặc Nam nói chuyện – thân mật, khăng khít, nói từng tiếng : “ Đại thúc, em cho anh biết, em nhất định sẽ không quan tâm anh đâu”.
Những lời này vừa nói qua, trong đáy mắt Sở Tiểu Kiều chợt lóe lên tia sáng rất nhanh nên Phí Nặc Nam không nhìn thấy.
Ánh mắt Phí Nặc Nam khó có thể che dấu sự thất vọng: “ Được, nhớ kỹ nhé !!”.
“ Khụ khụ”  Phí Nặc Hiên cảm thấy mình như biến thành cái bánh bao vô tri vô giác khi nhìn thấy hai người kia  gắt gao ôm nhau cùng một chỗ. “ Thực ra thì, anh cả, chị dâu không có việc gì mà, nếu anh cảm thấy cần được an ủi như trong lời nói, ngươì bị thương là em mà. Đến đây, em sẽ đứng yên, anh đến ôm em, an ủi em đi”.
Sở Tiểu Kiều nhịn không được, cười xì một tiếng. Lông mày Phí Nặc Nam hơi hơi hướng nhọn về một phía: “ Cậu cần an ủi ? Cậu xác định cần tôi an ủi mà không phải người nào khác ư ?”.
“….”
Phí Nặc Nam nhìn về người phía sau – Lương Hải: “ Lương tiên sinh, tôi có việc muốn hỏi anh”.
Lương Hải đẩy đẩy kính mắt, gật đầu, hướng ánh mắt của mình tới chiếc bánh bao Phí Nặc Hiên nhìn một lúc, cảm giác có gì đó không đúng. Lương Hải quay đầu nhìn kĩ  Phí Nặc Nam một lúc
Phí Nặc Nam cùng Lương Hải rời đi, Sở Tiểu Kiều nhìn về phía cái bánh bao, cảm thấy chính mình có thể an ủi được hắn.
Phí Nặc Hiênnhìn về phía Sở Tiểu Kiều, cảm giác như mình là thằng ngốc đang bị quấy rầy.
“ Tay làm sao? Không có việc gì chứ?” Sở Tiểu Kiều nhìn cánh tay bó bột có vẻ khoa trương.
Nhưng trong lòng có chút lo lắng, dù sao cũng chảy khá nhiều máu, có khi lại tổn thương đến gân cốt cổ tay.
“ Không có việc gì đâu”, Phí Nặc Hiên muốn cử động cánh tay liền duỗi dứt khoát nhưng không cẩn thận cham vào vết thương nhất thời kêu : “A!!” rồi nhảy dựng  lên: “ Đau quá !! Đau chết mất!!”
Trán của  Sở Tiểu Kiều bỗng nhíu lại: “Vậy cậu cẩn thận một chút, hơn nữa bây giờ cậu thích tư thế gì thì nên ngồi yên một chỗ đi”.
Phí Nặc Hiên chỉnh lại tư thế ngồi , khuôn mặt dương dương đắc ý nhìn về phía cô :cho cô thêm chút kiến thức, ko phải cơ thể nào đều phải dùng đến tay để học
“ Câu đang dùng giọng điệu nói chuyện với ai vậy?”
“Tôi đang cùng….” Giọng của Phí Nặc Hiên  điệu yếu thế mấy phần.
“ Cùng ai ?” Sở Tiểu Kiều ma mãnh cười lạnh ngang ngược.
Trên tầng, sau khi nói chuyện xong với Lương Hải, Phí Nặc Nam vừa đi xuống đã thấy 2 người đang đấu võ mồm với nhau.
“ Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia thương tích không cần lo lắng, qua một thời gian ngắn sẽ tốt lên. Chỉ cần chú ý tĩnh dưỡng cẩn thận một chút, không cần cử động mạnh lại làm miệng vết thương rách ra là ổn”.
Phí Nặc Nam gật đầu: “ Trong khoảng thời gian này Nặc Hiên sẽ ở nhà, cậu hãy xử lí vết thương hằng ngày cho cậu ấy”.
“Đại thúc!”.
“Anh cả!”
Hai giọng nói cơ hồ vang lên cùng nhau, Phí Nặc Nam dặn dò Lương Hải xong liền đi qua xem, Sở Tiểu Kiều phồng má trừng mắt nhìn Phí Nặc Hiên, một bên đi tới Phí Nặc Nam. Phí Nặc Nam sợ cô đi không vững lại ngã xấp xuống đất liền duỗi tay ra ôm lấy cô, còn chưa kịp nhắc nhở thì mặt Sở Tiểu Kiều đã xuất hiện trước mắt.
Khóe mắt Phí Nặc Nam giật giật mấy lần,  Sở Tiểu Kiều hừ một tiếng, trừng mắt nhìn Phí Nặc Hiên mấy lần, Phí Nặc Hiên cũng trừng lại.
“ Đại thúc cậu ấy trêu chọc em” , Sở Tiểu Kiều dậm chân, chỉ vào Phí Nặc Hiên kể tội.
Cặp môi đỏ mọng chu lên, Sở Tiểu Kiều bắt đầu làm nũng.
“ Anh cả à, cô ấy cũng trêu chọc em”, Phí Nặc Hiên cũng kể tội.
Phí Nặc Nam rõ ràng thiên vị Sở Tiểu Kiều, Phí Nặc Hiên không đành lòng hỏi “ Tại sao?”.
Một tay Phí Nặc Nam ôm lấy thắt lưng Sở Tiểu Kiều cười nhẹ, “ Cậu làm được như vậy sao?”.
Làm được như vậy?… Làm gì cơ ?
Một dấu hỏi to đùng xuất hiện trong đầu Phí Nặc Hiên, nhìn lướt qua bộ dạng Sở Tiểu Kiều từ trên xuống dưới rồi đánh giá. Sau đó “à” một tiếng, bừng tỉnh hiểu ra.
Phí Nặc Hiên gật đầu, học theo dáng vẻ Sở Tiểu Kiều, cảm thấy ngượng miệng, xấu hổ nhưng vẫn nói theo giọng điệu làm nũng của Sở Tiểu Kiều: “ Đại ca…, cô ấy trêu chọc em!!!”
“Phốc  $_$” Sở Tiểu Kiều đột nhiên bật cười, trong mắt lộ ra vẻ giảo hoạt, bước gần đến Phí Nặc Hiên, nâng cằm cậu lên. Với dáng vẻ lưu manh nói: “ Tiểu mĩ nhân à, không cần mất hứng, tôi sẽ mua thức ăn ngon cho em nha…”.
 

 


THÔNG BÁO

Thông báo khẩn cho những bạn đang chờ đợi chương mới trong thời gian vừa qua
^^ Thật sự thì mình rất biết ơn m.n vì đã ủng hộ truyện trong nhà mình cho đến giờ này , vậy mà mình lại để ngâm giấm rất lâu như vậy. Mình thành that xin lỗi.
Vì thế nên 2 tuần nữa mình sẽ post truyện chăm chỉ đều đặn , mb 2 tuần sau có thể quay lại wp mình để xem tiếp nhữn bộ tr còn đang dang dỡ nhé ^^


Chương 24.5

Chương 24.5: Đại thúc , em bảo vệ bản thân rất rốt

 

Edit +beta : Lam Đình

 

Bởi vì Phí Nặc Nam rời đi nên buổi tiệc mừng hôm nay chỉ có thể tạm ngưng lại , mọi người âm thầm đưa mắt nhìn nhau , có người không thể tưởng tượng nổi , vì sao vừa nãy bọn họ nhìn thấy lúc Phí tổng kéo ghế đi khỏi dường như đã quay đầu liếc nhìn Nặc Ngạn một chút , hơn nữa ánh mắt kia…. tuyệt đối không hề thân thiện.

Charen lái xe đi trước , Vilian nghĩ ngợi trong chốc lát thì quyết định ở lại.

Phí Nặc Nam phải rời đi, lúc nào đi hoặc đi bằng gì  , mỗi người ở đây đều không có quyền quản hay tư cách để ý kiến , còn Vilian ở lại để sắp xếp thỏa đáng tàn cuộc nhưng chỉ có điều lời nói của hắn cũng không phải nói với những người đó.

” Thị trưởng Nặc .” Vilian điểm tên người đang mang bộ mặt ôn hòa , dáng vẻ nho nhã kia ” Tôi vừa nhận được điện thoại , nhà Phí tổng xảy ra chuyện , có kẻ lớn mật dám đột nhập vào nhà ngài ấy , không biết chuyện này thị trưởng Nặc có quản hay vẫn là mặc kệ ?”

Phí Nặc Ngạn như thế nào lại không biết Vilian đang nhằm vào hắn ,liền đường hoàng nói không ít hơn một câu , nội dung khái quát trong bốn chữ : trấn an , cam đoan.

Sau buổi tiệc rượu, vẻ tươi cười của Phí Nặc Ngạn lúc này mới dần biến mất , di động trong túi rung lên một hồi , Phí Nặc Ngạn vừa mở ra thì thấy một tin nhắn.

” Cậu dường như đã quên lời hứa của chính mình.”

Tên người gửi đến chính là Phí Nặc Nam.

Lời hứa ? Phí Nặc Ngạn cười khẽ , hắn đã hứa cái gì sao ? Hơn nữa , nếu đã đến thành phố T này , như thế nào lại bỏ qua cơ hội đấu với hắn ta một trận ?

Lần này chỉ là một thử thách nho nhỏ thôi , xem ra , người phụ nữ tên Sở Tiểu Kiều kia quả là nhược điểm của hắn ta.

 

Dao Thụy Sĩ không phải sắc bén bình thường , cho nên chỉ chốc lát sau cả cánh tay Phí Nặc Hiên đều xuất hiện những vệt máu dài .

Sở Tiểu Kiều nhìn miệng vết thương ở cổ tay Phí Nặc Hiên , máu vẫn không ngừng tuôn ra , sắc mặt cậu ta cũng có chút trắng bệch , Sở Tiểu Kiều nhíu mày :” Xem ra đã cắt trúng mạch máu .” Quay đầu hô to về phía ngoài ,”Sao lâu vậy mà bác sĩ vẫn chưa đến ? Đi đẻ rồi sao ? Mau đi tìm bác sĩ đến đi! Nếu còn chậm , nhị thiếu gia của các người sẽ thành tàn phế đó !”

[Sne : Rõ ràng trong chương trước bảo chém vào ngón tay , ngón tay bị thương , giờ lại bị thương ở cổ tay , muốn chửi thề quá , ta nghĩ có thể tác giả đã sửa lại mấy lỗi như vậy nhưng do ta ko lấy được bản gốc cho nên mới có nhiều lỗi này . ==’’ , đành quay lại chương cũ sữa lại là ở cổ tay .Nản quá .’’

Phí Nặc Hiên siết chặt những động mạch chủ , cả cánh tay lúc này đều đã tê rần , tâm tình vốn có chút không yên nhưng vì lời nói của Sở Tiểu Kiều mà không nhịn được bật cười.

“Bác sĩ sẽ đến nhanh thôi , hắn là bác sĩ riêng do anh hai thuê , nhưng mấy hôm trước có việc nên đã xin ra ngoài giải quyết , anh ấy nghĩ bình thường trong nhà cũng không có người nào bệnh tật gì , cho nên liền đồng ý cho hắn đi vài ngày , ai biết tôi lại gặp phải chuyện như vậy.”

” Thiếu phu nhân , nhị thiếu gia , quản gia đã kêu người đi báo với ngài ấy , Lương tiên sinh đang trên đường trở về , sẽ nhanh đến thôi ạ.”

Bên ngoài , tiếng nói ồn ào của người hầu vang lên.

Sở Tiểu Kiều tìm một chiếc khăn mặt sạch thấm nước rồi lau máu cho Phí Nặc Hiên , bây giờ có thể làm được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu , dù sao lát nữa bác sĩ đến xem miệng vết thương cũng phải lau sạch máu trước.

Một lúc sau , chậu nước đã bị đổi sang màu đỏ hồng.

 

 

Sở Tiểu Kiều cau mày , khăn mặt đột nhiên bị vụt khỏi tay ,quay lại thì thấy Phí Nặc HIên đang cầm khăn quấn lên vết thương , giống như muốn che miệng vết thương lại.

” Ôi !” Sở Tiểu Kiều chạy nhanh đến giật lại khăn , Phí Nặc Hiên ngẩng đầu , vẻ mặt đầy nghi hoặc nhìn cô , Sở Tiểu Kiều trừng mắt liếc cậu một cái ,” Trên đây có biết bao nhiêu vi khuẩn , vết thương của cậu lại nghiêm trọng như vậy , nếu vi khuẩn bám vào thì sao ? Cậu là heo hả !”

Bị người khác mắng là heo nhưng Phí Nặc Hiên cũng không hề tức giận mà còn cười hắc hắc với Sở Tiểu Kiều , trên mặt mang vẻ cợt nhả…giống như nhửng lần trước.

Sở Tiểu Kiều sờ sờ trán cậu :” Hóa ra mất máu quá nhiều sẽ biến người ta trở thành thằng ngu .”

Tên ngốc Phí Nặc Hiên vẫn đang cười toe toét , cho đến khi Sở Tiểu Kiều đang thầm lo lắng , nếu cậu ta còn cười như vậy có nên kêu người hầu trói lại hay không , phòng cậu ta gây chuyện rồi mới bắt đầu can ngăn.

” Chị dâu !”

Mi mắt Sở Tiểu Kiều run rẩy một hồi.

Phí Nặc Hiên mặt mày hớn hở , trong mắt mang theo vài phần chân thành :” Từ nhỏ , anh hai đã đối xử rất tốt với em , em cũng đối xử với anh ấy rất tốt , bây giờ chị cũng tốt với em , về sau chị chính là chị dâu của em , em cũng sẽ đối tốt lại với chị !”

 

Sở Tiểu Kiều nôn nóng hướng về phía ngoài thúc giục sao bác sĩ còn chưa đến , lại không biết suy nghĩ của Phí Nặc Hiên lúc này.

 

Lúc trước kêu cô là chị dâu bởi vì Phí Nặc Nam xem cậu là em ,cậu ta cũng  xem Phí Nặc Nam là anh hai , cho nên mới miễn cưỡng với vai vế của cô.

Nhưng mà về sau , Phí Nặc Hiên đã gọi cô một tiếng chị dâu từ tận đấy lòng , người phụ nữ thiệt tình , không giả dối lại có biểu hiện tốt như vậy

 mới xứng đáng trở thành chị dâu của cậu.

Tiếng bước chân vội vã vang lên , Sở Tiểu Kiều thúc giục:” Nhanh lên đi ! Lâu như vậy còn chưa đến , Lương tiên sinh kia không phải là ốc sên chứ ? Hay là dọc đường bị táo bón ? Mau đi giục hắn! Lâu vậy còn chưa đến , táo bón cũng không cần phải lo lắng nhiều thế đâu  !”

Một người đàn ông mang dáng vẻ phong trần mệt mỏi mang kính cận đầy trí thức đang vọt lên lầu , lúc nghe những lời hối thúc kia nhất thời trở nên câm lặng.

Lúc này , người hầu chợt lên tiếng :” Lương tiên sinh , kia là thiếu phu nhân của chúng ta .”

Lương Hải lúc này mới sực nhớ , hóa ra là người phụ nữ của Phí tổng , thời gian trước nghe nói cô ta ở nhà được bảo vệ rất tốt , nhưng do hắn có việc phải đi cho nên chưa từng gặp qua.

Xử lý miệng vết thương của Phí Nặc Hiên xong Lương Hải đẩy gọng kính vàng trên sống mũi lên , vẻ mặt ngưng trọng :” Vết thương của nhị thiếu gia rất sâu , hơn nữa đã cắt đứt mạch ở cổ tay , không dễ trị khỏi.”

Phí Nặc HIên nhìn cổ tay bị bó như cái chân giò , cúi đầu , giấu đi ánh mắt lúc này.

Lương Hải cũng nói , tuy rằng bây giờ có rất nhiều máy móc hiện đại chữa bệnh rất tốt , nhưng mà đứt kinh mạch….

” Được rồi , nhưnng anh phải giữ kín chuyện này với anh hai và chị dâu tôi.”

Sở Tiểu Kiều chờ bên ngoài , lúc lau vết thương cho Phí Nặc Hiên , cô cũng bị dính không ít máu còn chưa kịp rửa sạch thì tiếng bước chân lại vang lên , Sở Tiểu Kiều nhìn về phía cửa.

Tiếng bước chân của Phí Nặc Nam như thế nào, cô đã sớm nhớ rõ.

” Nhị thiếu gia sao rồi ?” Phí Nặc Nam vừa đẩy cửa vừa hỏi.

Người hầu kia lắc đầu :”Dạ không biết , bây giờ Lương tiên sinh đang xem xét vết thương cho nhị thiếu gia , phu nhân cũng ở bên trong.

Lúc cảnh cửa bị đẩy ra , Sở Tiểu Kiều cũng nhào vào lòng Phí Nặc Nam :” Đại thúc !”

Trên đường trở về , Phí Nặc Nam như người mất hồn , lo rằng Phí Nặc Hiên gặp chuyện không may , cũng rất lo lắng cho Sở Tiểu Kiều , nhưng sau khi thấy cô mạnh mẽ lao vào lòng mình như vậy , nhất thời thở phào nhẹ nhỏm , cúi đầu định an ủi cô , lại thấy trên tay và quần áo cô đều loang lổ vết máu.

Phí Nặc Nam trợn mắt , môt tay ôm lấy vai Sở Tiểu Kiều vừa quay đầu nhìn người hầu kia :” Đây là  cô nói phu nhận không có việc gì sao ? Mắt cô có bị mù không ? Cả người cô ấy toàn là máu , cô còn dám nói cho tôi là không có việc gì ?”

Phí Nặc Nam tức giận , giơ chân đạp người hầu kia ra khỏi cửa , hai tay che mắt Sở Tiểu Kiều lại , không muốn cô nhìn thấy cảnh tượng này.

” Thiếu gia .”

Những người hầu khác nghe thấy tiếng động , đều chạy đến đỡ người kia ngồi dậy , cung kính sợ hãi nhìn về Phí Nặc Nam.

” Các người nói thiếu phu nhân không sao ?” Phí Nặc Nam nghiến răng , bọn người hầu run rẩy lên từng trận.

Cả đám cúi đầu không dám nói lời nào , vẻ mặt đầy khó hiểu , nhưng Phí Nặc Nam đang tức giận nên không chú ý đến .

Tay áo đột nhiên bị kéo kéo , Phí Nặc Nam quay đầu lại , đối diện với một đôi mắt sáng trong.

” Đại thúc.” Sở Tiểu Kiều ôm lấy hắn , ” Bọn họ không có lừa anh , em không sao , em tự bảo vệ mình rất tốt , cũng bảo vệ em bé rất tốt , chúng em đều an toàn.”

 

Phí Nặc Nam nghe cô nói vậy , thần sắc âm trầm phút chốc biến thành mừng rỡ , cau mày nâng hai cánh tay cô lên rồi lại vuốt vuốt mấy vết máu trên váy cô :” Vậy mấy thứ này là ở đâu ? Là của ai ?”

Không đợi Sở Tiểu Kiều mở miệng , Phí Nặc Nam phóng ánh mắt cảnh cáo đến những người hầu bên ngoài :” Cô bé , em dám vì bọn họ cầu xin mà lừa gạt anh … Hậu quả , em sẽ không gánh nổi đâu .”

Câu nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng lại khiến đám người kia run lên từng đợt , mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Sở Tiểu Kiều ôm chầm lấy anh , thời điểm anh bịt mắt cô , cô có thể cảm nhận được sự run rẩy của anh , một người đàn ông hung hãn như vậy cũng có lúc sợ hãi sao ?

Cô gật mạnh đầu , như khẳng định lại lời nói của chính mình :” Đại thúc , em thật sự không có chuyện gì , em sẽ không để cho bản thân xảy ra chuyện đâu .”

Sở Tiểu Kiều lau vết máu trên tay , nhìn Phí Nặc Nam cười hì hì :” Đại thúc , anh xem , máu này không phải của em , là của Phí Nặc Hiên ,chỉ là lúc lau vết thương cho cậu ta không cẩn thận bị dính máu , em thật sự không sao .”

Phí Nặc Nam từ bị động biến thành chủ động ôm lấy cô , vẫn như cũ không quên nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng tròn trĩnh của cô :” Nó đâu rồi ? Không xảy ra chuyện gì nghiêm trọng chứ ?”

Thanh âm trầm thấp chất chứa đầy vẻ căng thẳng và khẩn trương.

Hai phút tâm sự

[ Chẹp , 9h đêm ý thức trách nhiệm trỗi dậy :3 ta đi edit truyện cho mấy nàng đọc này , có ai thương ta hơm :))))) ]

Hôm nọ bị một bạn mắng như thế này

Untitled

 

Nói chung thì mình tự nhận xét văn chương mình lủn củn thật , mình vẫn đang cố gắng sửa chữa . Nhưng có cần phải bị nói như thế này không :)) Cảm thấy hài hước. Thật sự thì đã lâu rồi qua cái thời trẻ trâu , không gây chuyện với ai , cũng không ai gây chuyện với mình . Sống yên bình edit truyện theo sở thích cuối cùng bị người ta bảo đi bán bún bò => Phũ =))))

 

 À , mình có bán đủ loại mỹ phẩm của những thương hiệu nổi tiếng nha :3 Cam kết hàng chính hãng 100%

Có check mã vạch đàng hoàng 

Đây là page mình : https://www.facebook.com/ag.cosmetic

Like giúp mình nha ~^0^~ Mình mới lập à.

Có nhiều sản phẩm mình chưa và không post . Nhưng mấy bạn có thể order nha .


Thông Báó

Hiện nay mình đã tuyển được một số́ editor và beta cho bộ Tổng tài “nghiện ” hôn vợ nhỏ xinh và bộ Ma đế tóc bạc chỉ yêu đế hậu kiêu ngạo ( tên quá dài , bàn phím hư gõ bằng đt muốn rụng rời =)) )

Vì thế , 2 bộ này chính thức sẽ được edit tiếp tục :3

P.s : Mình đang bán online mỹ phẩm chính hãng của các thương hiệu nổi tiếng , vào page của mình để biết̀ thêm chi tiết nha ~^0^~ Ngoài ra , bạn nào muốn order mỹ phẩm nào không có trong page mình đều được nha :) Sỉ lẻ mình đều ép giá tốt nhất có thể cho bạn
.

Link Page : https://facebook.com/ag.cosmetic

À , chương truyện sẽ nhanh chóng được post tiếp tục .
Phải mau đi mua cái bàn phím đã >~<


[Công chúa] Chương 9

Chương 9 : Anh và em đều là những kẻ ngốc

Edit : Lam Đình

Sự trầm mặc của nữ chính làm cho không khí chung quanh trở nên quỷ dị , mọi người đều cảm thấy không được tự nhiên.

” Ha hả , chúng ta còn chưa điều tra xem buổi tiệc hôm nay là do ai chủ trì đó nha .”

Các bạn học nữ muốn phá vỡ bầu không khí xấu hổ này , liền vớ bừa một vấn đề nhảm nhí mà hỏi.

” Để tôi đoán nhaaaa. Chắc là Hạ Tử Hãn rồi.”

Một bạn học có lòng hảo tâm tiếp lời.

” Có thể là Duẫn Mục Ngôn nữa mà.”

Lại thêm một kẻ ngốc  lên tiếng góp chuyện.

” Đúng vậy , đúng vậy , nghe Chu Vũ Manh nói Mục Ngôn lần này sẽ đầu tư cho bộ phim mới của cô ấy , có tiền như vậy , đương nhiên sẽ không bỏ bê bạn học cũ !”

 

Một người cố ý gõ xào trúc [1] ngắt lời.

[1] Gõ xào trúc : Đây là một điển tích

Cuối đời Thanh , nghề buôn thuốc phiện vô cùng phát triển , những người buôn lậu vì tránh né trạm kiểm soát nên vắt óc tìm kế giấu số thuốc phiện.Dân buôn thuốc phiện bằng đường thủy liền giấu ” hàng ” vào cây sào trúc , ngang nhiên vận chuyển thuốc phiện đi bất kỳ đâu bằng đường thủy. Một ngày nọ , con thuyền buôn chạy đến Chiết Giang , bến Thiệu Hưng , quan chống buôn lậu dẫn người lên thuyền kiểm tra , tra từng ngóc ngách trên thuyền cũng không phát hiện thấy số thuốc . Lúc này có một vị lão sư biết mánh , không chút để ý đi thẳng lên thuyền , tiện tay đập đập sào trúc , khói bụi từ bên trong bay ra , người khác không có phản ứng gì nhưng chủ thuyền sắc mặt đại biến , biết sư gia nhìn thấu bí mật của mình liền cuống quyết mời vị sư gia đến sau khoang thuyền , lấy một túi bạc lớn lặng lẽ dúi vào tay sư gia , năn nỉ ông ấy chiếu cố , đừng gõ sào trúc nữa . Sư gia được bạc nên im lặng , để thuyền buôn rời đi . Từ đó về sau , ” Xao trúc giang ” ( lừa đảo ) liền thành đại danh từ ý chỉ việc tống tiền , tiếp tục được lưu truyền và sử dụng.

” Xao trúc giang ” còn có một cách nói ở vùng núi Tứ Xuyên , kẻ có tiền khi lên núi thắp hương thường ngồi hoạt can làm bằng trúc , hoạt can có 2 người khiêng . Đến giữa sườn núi , người khiêng hoạt can liền trở mặt , đòi tăng tiền công , nếu không sẽ không khiêng cho đi nữa , người ngồi hoạt can đành phải trả thêm tiền.

[Theo baidu]

Còn đây là hoạt can nhé :3

110702093621a97b1905ad3aa1

Còn 1 cách nói nữa , mà ta làm biếng edit quá haha : ))

 

” Đúng vậy , đúng vậy .”

Kẻ phụ họa ngày một nhiều thêm.

Sự chú ý nhanh chóng dời đi , không khí ngượng ngập ban nãy tiêu tan được đôi chút.

Duẫn Mục Ngôn trầm mặc ít lời lúc này cư nhiên lại nở nụ cưởi ảm đạm , đáp lời mọi người :” Lần này , hẳn là Hạ Tử Hãn chủ trì rồi. Lần sau , tôi sẽ mời khách. Hơn ba , bốn tháng sau , chờ khi tình hình bộ phim truyền hình mới được ổn thỏa , tôi sẽ quay về Hàn Quốc , lúc đó , mời mọi người đến suối nước nóng ‘ Thiên đường trần gian ‘ chơi một ngày hai đêm .”

Dứt lời , tất cả bạn học đều trở nên vô cùng hưng phấn , ‘ thiên đường trần gian ‘ ư , đó là ‘ ôn nhu hương ‘ [2] của những kẻ lắm tiền , nếu ở đó 2 ngày một đêm , chi phí của mỗi người ít nhất phải trên 5000 nguyên[3] đó nha.

[2] Ôn nhu hương : có rất nhiều hàm ý khác nhau . Theo nghĩa gốc có nghĩa : hương là nơi , chốn . ôn nhu là chỉ nơi mềm mại nhất của người phụ nữ . Còn có khi là cách nói chỉ nơi lầu xanh .

[3] 1 nguyên = 3 431.76596 việt nam đồng

1 nguyên = 10 giác = 100 phân.

” Oa , ‘ thiên đường trần gian ‘ , không phải nghe nói nơi đó chỉ tiếp đãi hội viên thôi sao , toàn bộ hội viên cũng toàn là những tên tai to mặt lớn , chúng ta nhiều người như vậy , làm sao có thể vào được nơi đó !”

” Đúng vậy , đúng vậy .” Mọi người lập tức phiền não.

‘ Thiên đường trần gian ‘ vì để duy trì đẳng cấp nên chỉ chiêu đãi hội viên , mỗi hội viên cùng lắm cũng chỉ được dẫn theo 4 người  , đi nơi nào tìm nhiều hội viên như vậy để đưa bọn họ vào đó đây.

Duẫn Mục Ngôn cười nhạt , không nói gì.

Chu Vũ Manh liếc mắt nhìn hắn một cái , thấy dường như hắn không định giải thích nghi hoặc trong lòng mọi người thì liền cười nói :” Ông chủ ở đây , mọi người còn sợ không vào được sao chứ.”

 

Nếu đúng như Chu Vũ Manh nói , vậy người ba ngày trước mua lại ‘ thiên đường trần gian ‘ không phải là Duẫn Mục Ngôn sao .

Nhất thời  tiếng ” ồ ” đồng loại vang lên.

Xem ra Duẫn Mục Ngôn không phải chỉ là kẻ có tiền bình thường thôi đâu , cư nhiên lại là ông chủ của ‘ thiên đường trần gian’

Sau đó có rất nhiều bạn học nam bắt đầu tranh thủ tăng cảm tình với Duẫn Mục Ngôn , còn có rất nhiều bạn học nữ đua nhau thi triển mị lực , phát tín hiệu xanh ngập phòng, tình hình bây giờ rất ư là náo nhiệt . Duy chỉ Duẫn Mục Ngôn vẫn vác bộ mặt người ngoài cuộc ra tiếp đón các bạn học đầy nhiệt tình .

Lúc này hắn giống như kim cương sáng chói.

Còn cô…

Cố Mặc Mặc nhìn bộ quần áo đơn giản , tầm thường của mình , tự ti quay đầu nhìn sang chỗ khác.

Hạ Tử Hãn sớm cũng bị một đám bạn học nam vây xung quanh lôi đi nơi nào đó.

Cô thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Trác Nhiên kéo cô cùng Tiểu Mễ đến một góc.

” Tiểu Mễ , đầu óc cậu bị sâu mọt ăn rồi hả . Dám nói ra chuyện đó !”

Trác Nhiên cảm thấy mình bị hành động của Tiểu Mễ làm cho giận điên rồi , chiếu theo lô-gích của cô, thời cơ tốt như vậy, hẳn Mặc Mặc sẽ dũng cảm nhảy ra , nói rõ ràng với Hạ Tử Hãn , sau đó quay sang bày tỏ tình cảm trong lòng với Duẫn Mục Ngôn mới đúng .

” Tớ đã nói gì sai nào , Mặc Mặc đợi hắn 7 năm rồi , hắn dựa vào đâu dám chỉ trích Mặc Mặc năm đó bạc tình !”

Trác Nhiên nhất thời câm lặng , không biết phải nói gì , như thế nào có một đứa ngu si đến như vậy ! Ngay cả bạn thân yêu ai cũng không rõ .

” Mặc Mặc , cậu nói đi . Tuy rằng , nhiều năm rồi chúng tớ chưa bao giờ hỏi cậu , nhưng mong cậu hôm nay hãy nói rõ cho cái con quỹ này nghe , người cậu thích là ai , người cậu chờ đợi là ai .”

Mặc Mặc không trả lời trực tiếp , chỉ sâu kín nói :” Có thể giúp gì sao ? Như thế này đi , sau khi tan tiệc , các cậu có thể nghĩ cách xem làm sao để Mục Ngôn đưa tớ về được không ?”

Tiểu Mễ ngu ngốc thế nào nghe xong cũng hiểu , líu lưỡi hỏi :” Mặc Mặc , cậu …. sẽ không … cậu … thích Mục Ngôn ?”

Mặc Mặc khẽ gật đầu :” Tan tiệc , tớ sẽ thổ lộ với hắn , hy vọng các cậu giúp tớ .”

Bảy năm trước đã bỏ lỡ hắn , bảy năm sau , cô không muốn sẽ lặp lại sự sai lầm đó nữa . Cho dù , bị cự tuyệt cô cũng muốn thử một lần.

Trác Nhiên cười mừng rỡ :” Mặc Mặc , cuối cùng cậu cũng nghĩ thông rồi .”

Cô gật đầu cười kiên định , cô phải học cách dũng cảm , để có thể tìm được tình yêu thực sự cho bản than mình ! Chỉ còn Tiểu Mễ giậm chân :” Cậu sao không nói sớm a !”

” Dốt , là do cậu không có năng lực suy nghĩ , cậu cho là , khi đó chúng ta vì sao có thể nghe được mẹ của Tử Hãn nói vậy , là bởi vì chúng ta đến thăm bệnh , ý trung nhân của Mặc Mặc tiểu thư đây rời đi cho nên Mặc Mặc chúng ta mới ngã bệnh không dậy nổi !”

” Àaaaaa !”

Vì sao không ai nói cho cô biết vậy , hại cô cứ tưởng vừa rồi mình chính là anh hùng , giải tỏa sự hiểu lầm của đôi nam nữ chính.

” Mục Ngôn kia không phải đã hiểu lầm rồi chứ … vừa rồi tớ lớn tiếng như vậy mà…”

Giờ phút này , cảm giác tội lỗi dâng trào , tiếng nói cũng bắt đầu nhỏ như tiếng muỗi kêu.

” Nếu , hắn chấp nhận lời thổ lộ của tớ , ban nãy những lời cậu nói , sẽ không ảnh hưởng gì , vạn nhất hắn có từ chối , lời nói của cậu cũng chẳng tác động gì.”

Mặc Mặc dịu dàng an ủi Tiểu Mễ.

” Kia… xong rồi … cho dù không ảnh hưởng Duẫn Mục Ngôn …. tên Hạ Tử Hãn đó nhất định sẽ hiểu lầm.”

Tiểu Mễ buồn bực giậm chân.

” Không , từ đầu đến cuối , Hạ Tử Hãn đều biết , lá thư kia ,không phải là mấu chốt.”

Mặc Mặc ảm đạm nói.

Bảy năm trước…

Mục Ngôn đi , mang luôn cả tâm của cô đi theo.

Cô đứng ngoài cưả sân bay , một ngày một đêm.

Cả người như một cái xác không hồn.

Đứng trong gió , đứng trong mưa , ngược lại có thể rửa sạch nỗi đau đớn của cô.

Cô cứ như vậy , đứng chết lặng , mặc cho những tốp người xa lạ nhìn cô với ánh mắt quái dị , mặc kệ một số người có lòng kiên nhẫn đến khuyên can cô.

Dường như , cô bị một thế giới khác ngăn cách . Không hề nghe được bất kì một thanh âm nào.

Cô chỉ nghe thấy tiếng nói của Mục Ngôn không ngừng lặp lại bên tai.

” Mặc Mặc , em thích tôi sao ?”

” Mặc Mặc , anh không bao giờ … buông em ra .”

” Từ nay về sau , chúng ta là người xa lạ , đoạn tuyệt mối nhân duyên này.”

” Duẫn Mục Ngôn này thề rằng, không bao giờ vì Cố Mặc Mặc em mà đau lòng nữa !’’

Cuối cùng , lúc cha tìm được cô , cô gần như đã không còn một chút ý thức.

Bệnh tình của cô kéo dài , giống như một con búp bê gỗ vô hồn bị hỏng.

Cho đến một ngày , có một vị phu nhân cao quý đến tìm cô , nói rằng con trai bà vì cô nên không chịu đến Vienna ,tuyệt thực , quậy phá , chiêu trò gì cũng lôi ra dùng , bà bất đắc dĩ phải giam lỏng hắn.

Lúc này cô mới phát hiện , thì ra , mình đã rất lâu rồi không gặp Tử Hãn , lâu đến mức dường như cô đã quên mất sự tồn tại của hắn.

Vì thế , cô làm theo lời yêu cầu của vị phu nhân ấy , viết một phong thư chia tay gửi cho Tử Hãn.

Nói là viết , thật ra chỉ là sao chép lại mẫu có sẵn.

Tình cảm đã cạn, muốn viết cũng không nghĩ ra được gì.

….

 

Sau đó , có một ngày , Tử Hãn đến tìm cô với dáng vẻ vô cùng kích động , nói rằng hắn tuyệt đối sẽ tin tưởng cô , tin những gì hắn thấy chỉ là do mẹ hắn một tay sắp xếp.

Hắn kích động đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn.

Nhưng cô , cư nhiên không hề nhớ nội dung thư mình viết cho hắn

Không còn Duẫn Mục Ngôn , cô dường như cách ly với thế giới bên ngoài.

Sau đó , cô nghi hoặc hỏi hắn , cô đã viết những gì trong thư.

Hắn giống như ngọn lửa đang bừng bừng cháy đột nhiên bị hắt một chậu nước lạnh.

Rõ ràng đó là nét chữ của cô.

Vẻ mặt của hắn từ đỡ đẫn chuyển sang đau lòng.

Hắn làm mọi thứ để bảo vệ tình yêu của bọn họ , còn cô , thậm chí đã sớm quên mất sự tồn tại của hắn , hắn giật mình hiểu được , vì cái gì bệnh tình của cô kéo dài đến nay , vì cái gì cô giống như người vô hồn , đánh mất thế giới của mình , hiểu được bên cạnh cô đã thiếu vắng bóng ai.

Cô cư nhiên xem nhẹ hắn đến vậy.

Ngay cả tổn thương cũng quên mất.

Ngay cả chia tay cũng đã quên lý do.

Hắn cười thực thê lương , giống như nụ cười của cô ngày Mục Ngôn bỏ đi.

” Cố Mặc Mặc , nếu đã không yêu , vì sao còn đến trêu chọc tớ !”

Hắn chỉ để lại một câu.

Phẫn hận xoay người rời đi.

Hắn thề , hắn sẽ không bao giờ …. dễ dàng trao trọn trái tim lẫn sự nhiệt tình của chính mình cho ai nữa.

Đôi mắt thanh thuần sạch sẽ từ đó về sau sẽ bị một bóng ma che lấp.

Đó là , bóng ma của tình yêu.

Còn , Cố Mặc Mặc 17 tuổi , bởi vì phút say nắng nhất thời của chính mình , trở thành kẻ lừa đảo tình cảm.

 ” Cố Mặc Mặc , Cố Mặc Mặc !”

” Cố Mặc Mặc ”

” Cố Mặc Mặc “

Rất nhiều người thi nhau gọi cô.

Cô từ trong mảnh quá khứ bừng tỉnh.

” Mọi người kêu cậu hát kìa” Tiểu Mễ đẩy cô.

” Tớ không biết hát ” Mặc Mặc nhanh chóng từ chối.

” Cái gì mà không biết , chúng ta không phải là ngày đầu quen biết nhau , cậu luôn rất ham vui cơ mà.”

Một bạn học nam lớn tiếng phản bác cô.

” Cố Mặc Mặc.”

” Cố Mặc Mặc.”

Tiếng vỗ tay cổ vũ ngày càng lớn.

Đèn trên sân khấu đã sớm tắt , chỉ để lại một ngọn đèn tạo thành vòng tròn rọi thẳng lên vị trí trung tâm.

Tiếng hò hét lớn dần.

MC đứng trên sân khấu duy trì động tác mời.

Mặc Mặc bị Tiểu Mễ kiên trì đẩy lên sân khấu.

Tiểu Mễ tiên phong nhận lấy microphone.

” Mọi người đều biết , Mặc Mặc tiểu thư của chúng ta hát rất tuyệt , nhưng mọi người có thể không biết , Mặc Mặc còn nói tiếng Hàn rất tốt đó nha , cô ấy vốn có thể xem phim Hàn Quốc mà không cần nhìn phụ đề , nghe nói là thành quả của mấy năm khổ luyện gần đầy . Chúng tôi vẫn vô cùng kinh ngạc , cậu ấy là vì ai mà vất vả , vì ai mà ưu sầu như vậy .”

Dứt lời ,Tiểu Mễ còn cố ý liếc nhìn sang Duẫn Mục Ngôn.

Mặc Mặc xấu hổ , quả thực muốn tìm cái lỗ chui xuống cho rồi.

” Như vậy , xin hỏi mọi người có muốn nghe một ca khúc bằng tiếng Hàn không , hay vẫn thích nghe  một ca khúc tiếng Trung Quốc hơn ạ ?”

”Ca khúc Hàn Quốc .”

Khán giả gần như đồng thanh .

Trác Nhiên giơ ngón cái hướng về Tiểu Mễ.

Chỉ có Hạ Tử Hãn mang biểu tình giễu cợt uống một ngụm Whiskey , đôi mắt vô cùng âm trầm.

Còn Duẫn Mục Ngôn vẫn lạnh lùng như cũ , sắc mặt không chút thay đổi.

Được sự đồng ý và ủng hộ của Trác Nhiên , Tiểu Mễ càng vững chí , không cho Mặc Mặc cơ hội kháng nghị.

” Tất cả mọi người đều muốn nghe ca khúc tiếng Hàn , như vậy , mời Mặc Mặc tiểu thư hãy thanh xướng[4] ost của bộ phim ‘’ Hoàng Cung ‘’ , chính là ca khúc ‘Anh và em đều là những kẻ ngốc ‘ ”

[4] Thanh xướng là một loại âm nhạc truyền thống , hát riêng một chủ đề , một người thanh xướng , một người gõ trống . Người thanh xướng phải đứng, theo ca từ của bài hát , dùng động tác tứ chi biểu diễn lại câu chuyện trong bài ; tay trống ngồi đánh những tiết tấu dài ngắn khác nhau , làm cho người thanh xướng tăng thêm phần hưng trí.

Mẹ nó , nói ngắn gọn thì thanh xướng chính là hát biểu diễn một số đoạn kịch mà không cần phải hóa trang . Đây là dạng văn hóa nghệ thuật truyền thống của Hàn Quốc

 

Dưới đài vang lên tiếng vỗ tay rầm rộ.

Mặc Mặc khẩn trương nuốt một ngụm nước bọt.

Thanh xướng , tiếng Hàn , hát một ca khúc tiếng Hàn dành cho một người Hàn Quốc.

” Mặc Mặc , tớ cho cậu cơ hội luyện tập thổ lộ trước.” Tiểu Mễ nghịch ngợm nói nhỏ bên tai cô.

Cô khẩn trương nhìn bốn phía chung quanh , cuối cùng tầm nhìn của cô dừng lại ở ánh mắt thâm sâu của Duẫn Mục Ngôn.

Kì lạ thay , những tiếng ồn ào xung quanh dường như đều tách biệt khỏi bọn họ.

Trong mắt của cô chỉ còn hình ảnh của hắn…

Cô cầm lấy microphone , nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy như biển cả đó.

Tiếng hát du dương ngân vang , vây quanh tâm hồn mỗi người , nhưng cô hy vọng tiếng ca của cô chỉ vây quanh mình hắn.

 

      

       namabuayosojo, negaapobuasojo

 

       Em thật ngốc ,  em chính là một kẻ ngốc

 

       poehedonejojoandjotolikisnunajo

 

       Bây giờ có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi , chúng ta không thể quay lại như trước kia.

 

       kudiepusofsoyo,nadoaguisoyo

 

       Em biết , về sau chúng ta sẽ không còn gặp lại.

 

       nagechomanjimodensoyo,chomanmienheyo

 

       Đều là lỗi của em , em thực sự xin lỗi.

 

       kudenneguajimudejonomuolisogojo

 

       Lúc ấy không thể nói ra tất cả , em thật là một kẻ ngốc

 

       iziwasolilokeetefumiu, nayosabilayo

 

       Đến nay em mới vô cùng hối hận , xin anh hãy thứ tha cho em.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Anh và em đều là những kẻ ngốc.

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       kolojimalayo,taxisegagebayo

 

       Đừng thế nữa mà , xin anh hãy nghĩ.

 

       wuliodekeyogigajihimdewanude

 

       Nghĩ về chúng ta đã cùng nhau đi đến đây , chặn đường đó thực không dễ dàng gì.

 

       taxisogagebayo, huehansgoeyo

 

       Xin anh hãy ngẫm lại một chút , nếu không về sau sẽ hối hận.

 

       neganchomanjomudansoyo, chomanmieanyo

 

       Em biết là em sai , em thực sự xin lỗi.

 

       kudennegiajimodejo, nomuolisogojo

 

       Lúc ấy không thể nói ra , em đúng là một kẻ ngốc.

 

       hijiwafolilokeetekumiunayosabiloyo

 

       Giờ đây em mới hối hận , xin anh hãy thứ tha.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       kudeebuxidelasoga,tolosalaswoboosoyo

 

       mojijialado,sulumaxiudo

 

       numumanilojo

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc

 

       tedoxidemune

 

       Bởi vì cái tự tôn nhỏ bé kia.

 

       mijidotankuliyome,mangejigohijo

 

       Mà giờ đây phải sa đọa trong nỗi nhớ day dứt đó.

 

 

       tanxinunamubabowimida

 

       Em và anh đều là những kẻ ngốc.

 

       adsalanangian, hadojoanpopomulogumannijo

 

       Bởi vì còn yêu nên vẫn rơi lệ vì đối phương.

 

       kudedonadomudubabosalan

 

       Em và anh đều ngốc ngếch giống nhau.

 

       izikoyisamangajijimayo

 

[ Sne : Đi chơi phia dìa nổi cơn điên ngồi edit truyện đến tận 2 giờ sáng , mắt mở không lên rồiiiii , đi ngẩu thôi , chúc mọi người xem truyện vui vẻ ~^o^~]

Mời mọi người nghe ca khúc ” Anh và em đều là kẻ ngu ” 


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 611 other followers